Tần An bị giam lỏng ở Linh Trác Tông suốt nửa ngày, hắn là một đan tu, chiến lực không cao, quanh năm suốt tháng đều ru rú trong phòng luyện đan, trắng trẻo yếu ớt chẳng khác gì một thư sinh.
Nhưng Linh Trác Tông vốn không phải hạng dễ chọc, cái danh “phường đạo tặc” cũng không phải không có lý do.
Mạnh Thanh Từ không truy cứu lỗi lầm, nhưng những người khác thì chưa chắc. Bề ngoài thì hồ hởi khoác vai Tần An gọi huynh đệ tốt nhưng sau lưng có thể đem hắn ra làm bia tập bắn, rèn luyện kỹ năng bắn cung còn chưa thông thạo.
Khi bước xuống khỏi đài, lưng áo Tần An đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, suýt nữa còn lảo đảo ngã xuống.
Xung quanh có người khẽ cười, Tần An chỉ có thể siết chặt nắm tay, sự bất lực khiến hắn chỉ có thể dằn nén cơn giận vào trong lòng.
Tần An từng dùng phù truyền tin tìm đến các trưởng lão, muốn họ đến cứu mình. Nhưng không biết Lý trưởng lão đã nói gì mà bên kia lại bảo hiện giờ không thể trở mặt với Linh Trác Tông.
Hắn có còn được trở về Càn Đan Tông hay không hoàn toàn phụ thuộc tâm trạng của Mạnh Thanh Từ lúc đó có cho hắn đi hay không.
Nghĩ đến đây, Tần An vô thức cắn móng tay đến khi cơn đau nhói khiến hắn bừng tỉnh, khe móng tay cái bị cắn đến rướm máu.
Hắn rửa sơ qua bằng nước, rồi chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng giấc ngủ đó không yên ổn chút nào. Hắn trằn trọc, trong đầu lướt qua vô số hình ảnh, đột nhiên cảm giác như có một con mãng xà đang siết chặt cổ mình, khiến hắn không thể thở nổi.
Tay chân Tần An lạnh cóng, giật mình tỉnh dậy, hít thở gấp gáp.
Hắn còn chưa kịp hoàn hồn thì ánh mắt đã liếc thấy một bóng người, tim lập tức nhảy lên đến cổ họng.
Ngay phía sau hắn không xa, bên cạnh cánh cửa phòng đang đóng kín. Tim Tần An đập như sấm, căn phòng quá yên tĩnh, hắn không chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình mà còn...
Tiếng leng keng của lưỡi dao sắc bén.
“Tỉnh rồi à?” Mạnh Thanh Từ chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu lên người hắn khiến bóng dáng hắn phủ trùm lên Tần An như La Sát đến đòi mạng. “Xin lỗi, ban ngày hơi bận, giờ mới đến tìm ngươi.”
Hắn mỉm cười, giọng nói vẫn dịu dàng như ban ngày nhưng lúc này lại khiến toàn thân Tần An báo động.
Tần An muốn lên tiếng nhưng lại kinh hoảng phát hiện bản thân không thể mở miệng.
Mạnh Thanh Từ thấy hắn vùng vẫy cầu sống, nụ cười dần phai nhạt, không còn hứng thú dây dưa với hắn nữa: “Vu khống ta, ai cho ngươi cái gan đó?”
Lưỡi dao trong tay áp sát má Tần An, từ lưỡi dao vọng lại hơi thở run rẩy đầy sợ hãi của hắn.
Phù chú vẫn chưa được giải, Tần An chỉ có thể lắc đầu đáp lại.
Mạnh Thanh Từ hừ lạnh một tiếng, khẽ búng tay, từ trong áo bay ra một cọng cỏ xanh mướt, chính là cây Tuyền Cơ thảo ban ngày: “Ngươi lén giấu Tuyền Cơ thảo rồi nói là rơi xuống vực, trò mèo này Yến Kiều có thể không phát hiện, nhưng ngươi nghĩ ta không nhìn ra sao?”
Tần An trơ mắt nhìn Tuyền Cơ thảo rơi vào tay Mạnh Thanh Từ, đồng tử co rút, vùng vẫy bỏ chạy.
Vừa bước khỏi giường vài bước, cùng lúc đó âm thanh gió rít sắc nhọn vang lên, một thanh trường kiếm từ phía sau đâm xuyên qua người hắn, máu tươi bắn tung tóe lên khung cửa giấy.
Hắn há miệng, vô số âm thanh dường như bị một hố đen nuốt trọn, theo quán tính hắn lần tìm tay nắm cửa, nhưng cuối cùng vẫn không đủ sức, trượt xuống để lại dấu máu ghê rợn trên cánh cửa gỗ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
