Vô Song hiểu được ý tứ trong đó, trên đời đương nhiên có loại thuốc tốt để loại bỏ sẹo, chẳng qua không dùng đến trên người các nàng mà thôi.
Qua buổi trưa, Phán Lan uống thuốc ngủ, trong mơ vẫn đau đến run rẩy.
Vô Song nhân lúc này trở về An Đình Viện một chuyến, muốn dọn vài bộ xiêm y. Mấy ngày kế tiếp nàng sẽ ở lại Khóa Trấn viện, giúp Phán Lan, cũng có thể nói là tránh khách đến thăm sinh nhật Tống phu nhân. Chuyện này Cung Thác biết, không phản đối, đại khái trong lòng hắn cũng cho là như vậy, nàng không nên xuất hiện trước mặt tân khách.
Lúc đi qua thư phòng của Tây Sương, nàng nhớ lại phong thư kia. Sau nửa đêm hôm qua, cuối cùng nàng cũng nhặt lên, đặt ở một bên giá sách.
Dù nói thế nào cũng là Hàn Thừa Nghiệp cho nàng, nên lấy lại. Nghĩ đến đây, nàng đẩy cửa thư phòng ra.
Từ trên giá sách lấy được thư, Vô Song mắt nhìn chậu than, bên trong tro tàn lạnh rớt. Bao bánh mật ong kia cuối cùng bị Cung Thác ném vào trong lửa than, hắn nói, loại đồ thô thiển này làm sao có thể vào miệng?
Đang muốn đi ra ngoài, nàng thoáng nhìn một quyển sách rơi ở dưới bàn, nghĩ đến là đêm qua lúc phóng đãng, bị Cung Thác quét rơi ở đó.
Nàng đi qua nhặt lên, là quyển hôm qua Cung Thác xem trong tay. Đang định để lại bàn, gió ngoài cửa thổi vào, một cái tên đập vào mắt.
Vô Song sửng sốt một cái chớp mắt, sau đó ngón tay không nghe sai khiến lật lên, một cái tên khác xuất hiện. Sinh nhật tuổi tác, cha mẹ gia thế, sở thích, cử chỉ......
Tất cả đều là nữ tử.
Nàng hiểu được, các nữ tử trong sách này chính là ứng cử viên tương lai của chính thê Cung Thác.
Lúc này, tiếng bước chân càng lúc càng gần, một chiếc giày đen rảo bước tiến lên ngưỡng cửa.
Vô Song quay đầu lại, nhìn nam nhân tuấn mỹ đi tới, gốc mai đỏ bên ngoài kia làm bối cảnh, hắn thật sự ngọc thụ lâm phong, khí phách bất phàm.
Trời sắp tối, bên ngoài lại nổi gió lạnh.
Nhìn người đàn ông đã đến gần trong gang tấc, trong đầu Vô Song không khỏi hiện lên cảnh tượng lần đầu tiên nàng gặp hắn. Bồn chồn lo lắng, nhưng lại bất lực. Nàng vào phủ chưa đầy hai năm, đã thấy rõ sự dơ bẩn của hậu trạch phủ Bá. Bao nhiêu nha đầu có tướng mạo xinh đẹp, bị những công tử trong phủ để mắt tới, chiếm đoạt, lúc hứng thú thì nói lời ngon ngọt dỗ dành vài ngày, chơi chán rồi, xoay tay đem tặng người khác rồi đuổi đi. Xét cho cùng, chẳng qua là mua thêm vài người mới mẻ về mà thôi.
Nàng lo lắng kết cục của mình cũng sẽ như vậy, vì thế rất cẩn thận. Nhưng Cung Thác lại không như nàng nghĩ lúc đầu, hắn không có cái thói xấu ve vãn hoa cỏ. Nàng đi theo hắn, từ thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết, đến nay đã là Trung lang cấm quân thâm trầm khó lường.
Gần năm năm bầu bạn, thế giới của nàng chỉ có hắn. Hôm nay nhìn thấy cuốn sổ này, nàng chợt hiểu, sau này mấy chục năm, hắn sẽ bầu bạn bên cạnh một nữ tử khác.
Nàng không hiểu hắn có ý gì, hắn muốn cưới vị thê tử nào, chẳng lẽ nàng có thể quyết định sao? Nhưng vừa rồi nhìn thoáng qua vài lần, tuy không biết cụ thể là vị thiên kim quý tộc nào, nhưng dựa theo họ thì có thể đoán được xuất thân từ gia tộc nào.
Thế gia đại tộc ở kinh thành, không ngoài mấy nhà đó. Cung Thác cưới vợ, đương nhiên là môn đăng hộ đối.
Cung Thác cười cười, cuộn cuốn sổ gõ vào lòng bàn tay: “Không muốn biết sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)