“Này, Harry, ta nghĩ, cũng không nghiêm trọng phải không? Cần ta xem cho cháu không?” Giọng nói ôn hòa của Carlisle vang lên.
Harry lắc đầu, cậu bây giờ càng cần tìm một nơi thích hợp vì chính mình thi triển thần chú trị liệu. Đương nhiên, cậu vẫn chưa tin tưởng, mình có thể dùng thần chú vô thanh thi triển loại phép thuật cũng không tính là thuần thục này.
“Được rồi. Vậy, Edward, con trai ta...” Carlisle chuyển sang Edward, biểu cảm nghiêm túc, “Bọn họ đến đây, phải không? Alice đã thấy họ.”
“... Đúng vậy.” Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Edward lập tức trầm xuống.
Anh ta vào để làm gì? Harry bất đắc dĩ nghĩ, chẳng lẽ cũng muốn tham dự vào cuộc nói chuyện của Edward và Carlisle sao?
Jasper và Alice thì tự khởi động một chiếc xe đi theo phía sau họ.
“Bọn họ đã thấy Harry ư?” Carlisle vừa lái xe vừa hỏi.
“Đúng vậy.” Cùng Harry ngồi ở phía sau Edward mở miệng nói, “Bọn họ tới quá nhanh, bọn con không có biện pháp rời đi. Nhưng bọn họ không phát hiện Harry là một phù thủy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



