Sáng sớm, Harry một mình ngồi trên vách đá, vừa gặm bánh mì, vừa uống sữa đựng trong bình giữ nhiệt.
Chỉ lát sau, cậu nhìn thấy Edward từ xa mang theo thứ gì đó xuất hiện ở bụi cậy.
Chỉ vài giây đồng hồ, anh đã đi tới trước mặt cậu.
“Đây là gì?” Harry chỉ vào con thỏ kia hỏi.
“Bữa trưa của em. Giữa trưa không cần ăn bánh mì, Harry. Nướng thịt trên bờ biển thế nào?” Edward ngồi bên cạnh cậu quơ quơ con mồi trong tay.
“Harry, có lẽ em đúng. Phép thuật khi dùng đúng là làm cho người ta mê muội, nhưng nên cố gắng không cần dưỡng thành thói quen, dù sao nơi này cũng không phải thế giới phép thuật.” Edward đối với ý nghĩ của cậu lại duy trì thái độ tán thành.
“Trước khi phép thuật thức tỉnh thì vẫn tốt, còn hiện tại lại phát hiện nó đã sớm xâm nhập trong lòng. Em là phù thủy, Edward, một phù thủy...” Harry lẩm bẩm nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



