Quân Khanh bật cười lắc đầu, "Tính tình này của ngươi cũng chỉ có huynh trưởng mới thu thập được, đừng quên, hài tử kia, trong miệng ngươi chính là nữ nhi thân sinh của Diêm La, nếu là có một ngày, ta cùng phụ thân không còn nữa, hài tử kia, vẫn là muốn giao cho ngươi......"
Quân Khanh nói còn chưa nói xong, trong thân thể một cổ ngứa thình lình truyền khắp mỗi một tấc xương cốt, mạnh mẽ tràn lan đem lời hắn nói đánh gãy.
"Tiểu vương gia!" Nam tử khẩn trương nhìn sắc mặt đột nhiên trở nên tái nhợt của Quân Khanh.
Quân Khanh năm đó trúng độc, vẫn luôn không có hoàn toàn thanh trừ, còn sót lại một ít độc tính đã thâm nhập vào cốt tủy, ngay cả tông chủ Khuynh Vân Tông cũng bó tay không có biện pháp. Những năm gần đây, Quân Khanh vẫn luôn để tâm tĩnh dưỡng, ngay cả ăn uống cũng cẩn thận một chút, lúc nãy vừa mới còn hảo hảo, như thế nào đột nhiên......
Bất chợt, nam tử nghĩ tới cái gì.
"Là cái hạt sen kia?" Sao có thể?
Nam tử liền nghĩ lại mình thế nào cũng không thích Quân Vô Tà, nhưng cũng biết nàng cùng Quân Khanh là cốt nhục quan hệ huyết thống, cho nên thời điểm Quân Vô Tà tới gần hắn cũng không có phòng bị, chẳng lẽ nói, Quân Vô Tà thật sự ám hại Quân Khanh?
Quân Khanh cắn răng, ngứa trong xương cốt đã biến thành một loại đau nhức, phảng phất xương cốt của hắn bị người một chút bóp nát, đau nhức che trời lấp đất làm hắn nháy mắt mồ hôi như mưa hạ xuống.
Nam tử thấy tình huống của Quân Khanh càng ngày càng không xong, lập tức liền nâng cả người cả xe lăn cùng nhau nhanh chóng chạy về phòng.
Chính là đối với tình huống của Quân Khanh, các đại phu đều bó tay không có biện pháp, thân thể Quân Khanh trở nên một mảnh nóng bỏng, nằm ở trên giường không ngừng run rẩy, mồ hôi của hắn nhanh chóng sũng nước thấm xuống khăn trải giường. Những giọt mồ hôi nhỏ ra từ trên người hắn căn bản không phải trong suốt, mà là ẩn ẩn biến thành màu đen, còn mang theo một cổ tanh tưởi.
Một màn này, dọa cho đám đại phu kia choáng váng, bọn họ một cái quỳ gối bên mép giường run rẩy cùng chấn kinh so với chim cút giống nhau.
Quân Tiển nghe tin chạy về quý phủ, một hồi tới nơi, liền nhìn đến chính nhi tử của mình nằm ở trên giường bộ dáng nửa chết nửa sống, kinh sợ toát ra một thân mồ hôi lạnh.
"Này rốt cuộc là chuyện như thế nào!" Quân Tiển rống giận thét lớn vang lên cả nóc nhà, hai mắt hắn sung huyết gắt gao trừng đại phu đang quỳ gối ở mép giường.
"Thảo dân...... Thảo dân thật không biết a...... Tiểu vương gia hắn khí huyết đại động, trầm tích ở cốt tủy trúng độc tố không biết vì sao đột nhiên khuếch tán, đã lan tràn đến toàn thân, thảo dân...... Thảo dân thật sự đã tận lực...... Thỉnh Lân Vương tha mạng a!" Một đám đại phu khóc kêu cầu xin tha thứ, đem bọn họ tới chuẩn trị cho Quân Khanh, Quân Khanh này rõ ràng là độc khí công tâm, sống không được lâu nữa!
Đại phu nói, giống như sét đánh giữa trời quang, oanh một phát làm Quân Tiển thiếu chút nữa chết ngất.
Chuối cùng một cái nhi tử của chính mình cũng đã muốn chết?
Không thể!!
Tuyệt đối không thể!!!
Quân Tiển bất chấp tất cả, lập tức đứng dậy chạy tới hoàng cung, thỉnh cầu Bạch Vân Tiên ra tay, rốt cuộc Bạch Vân Tiên là đệ tử tông chủ Khuynh Vân Tông. Nhưng là Bạch Vân Tiên lại tránh mặt không gặp, chỉ nói ngày đó bị tập kích chấn kinh, còn trong thời gian tĩnh dưỡng.
Thánh thượng cũng rất là khó xử, chỉ gọi những ngự y trong cung đều đưa đến Lân Vương phủ, cứu trị Quân Khanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)