“Tìm, tìm Thường ngự y?” Vân Vãn Tâm chần chừ.
“Đúng vậy. Bất kể có ai giở trò hay không, vẫn nên lo cho thân thể của tổ mẫu trước mới phải. Tìm Thường ngự y đến, xem chẩn đoán có giống với Lư đại phu hay không.”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Lư đại phu lập tức thay đổi.
Tròng mắt đảo nhanh vài vòng, ông ta chắp tay với lão phu nhân nói: “Nếu quý phủ không tin tưởng chẩn đoán của Lư mỗ, Lư mỗ xin phép rời đi, mong lão phu nhân mời cao minh khác.”
Muốn chạy?
Vân Sở Sở cười lạnh trong lòng, lớn tiếng ngăn cản: “Lư đại phu xin dừng bước.”
Lư đại phu thót tim: “Đại cô nương còn có gì phân phó.”
“Lư đại phu hà tất phải vội vã rời đi. Thực sự là tỷ muội chúng ta ý kiến bất đồng, lúc này mới muốn mời Thường ngự y đến chẩn đoán lại một phen. Lư đại phu sáng sớm đã vất vả, sao có thể để ông cứ thế vội vã rời đi, như vậy chẳng phải tỏ ra Vân phủ ta không có lễ nghĩa sao? Người đâu, ban tọa cho Lư đại phu.”
Lập tức có tiểu nha hoàn bê ghế tới, Lư đại phu bị lời nói của Vân Sở Sở ép vào thế bí, đi cũng không được, ở cũng không xong.
Lúc này, liền nghe thấy giọng nói của Liên di nương từ ngoài cửa truyền vào: “Tâm nhi! Con không được làm loạn!”
“Di nương?”
Vân Vãn Tâm ngẩng đầu, liền thấy Liên di nương và Vân Thiên Dịch cùng nhau bước vào.
Hoàng di nương đảo mắt: “Đến thật đúng lúc.”
Khinh thường liếc ả một cái, Liên di nương hành lễ trước: “Thiếp thân thỉnh an lão phu nhân.”
“Ừm.”
Lão phu nhân nhàn nhạt “ừm” một tiếng, rồi không nói gì thêm.
Liên di nương nhìn về phía Vân Vãn Tâm: “Tâm nhi, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Dịch nhi nói con sáng sớm đi hứng sương sớm, sau đó lại bị thương, lúc này lại xảy ra chuyện gì nữa rồi?”
Vừa thấy chỗ dựa của mình đến, Vân Vãn Tâm lập tức trào dâng uất ức, khóc lóc kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra.
“Tâm nhi ngốc! Đại tỷ tỷ con nói đúng, mời Thường ngự y đến kiểm chứng là ổn thỏa nhất.”
Mấy mẹ con không hề kiêng dè, mọi người đều lặng lẽ nhìn bọn họ.
Vân lão phu nhân cũng vậy, trên mặt nhìn không ra biểu cảm gì, nhưng cuối cùng cũng mở miệng: “Đi mời Thường ngự y.”
Trương ma ma đích thân đi mời Thường ngự y.
Trong phòng vẫn không ai dám nói chuyện, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
“Tổ mẫu.”
Vân Sở Sở nhìn thấy, tay Liên di nương lén lút chọc chọc Vân Vãn Tâm, Vân Vãn Tâm mới lại mở miệng nói chuyện.
“Tổ mẫu, con... con không phải nhắm vào đại tỷ tỷ, con cũng không nói lại đại tỷ tỷ, nhưng chuyện này nếu truyền ra ngoài, rốt cuộc cũng bất lợi cho danh tiếng của Hầu phủ chúng ta...”
Vân lão phu nhân nghe vậy vẫn không nói gì, chỉ cụp mắt ngồi đó, không nhìn bất kỳ ai.
Trong lòng đang tính toán cách ứng phó, Liên di nương nghiêng đầu mới phát hiện Vân Sở Sở đang nhìn ả.
Ánh mắt đó rõ ràng không có chút dao động nào, nhưng ả cứ cảm thấy bên trong tràn ngập sự trào phúng như cười như không, khiến tim ả đập nhanh thình thịch.
Liên di nương thu hồi ánh mắt, trong lòng suy nghĩ rốt cuộc là sai sót ở đâu.
Không lâu sau, Trương ma ma dẫn Thường ngự y trở lại.
“Lão phu nhân, nô tỳ chỉ nói mời Thường ngự y đến bắt mạch bình an, ngoài ra không nói gì khác.”
Ý của Trương ma ma, là nói Thường ngự y sẽ không bị bất kỳ thông tin nào ảnh hưởng, mà chỉ dựa vào tình trạng cơ thể để đưa ra chẩn đoán.
“Thường ngự y, làm phiền rồi.”
“Dễ nói, dễ nói.”
Quanh năm tiếp xúc với quý nhân trong cung và hiển quý kinh thành, Thường ngự y hiểu rất rõ đạo lý biết càng ít càng tốt. Liền cũng không nói nhiều, trực tiếp tiến lên bắt mạch cho lão phu nhân.
Một lát sau, ông khẳng định nói: “Bệnh chứng trước đây của lão phu nhân đã chuyển biến tốt, ngoài ra, lão hủ không phát hiện ra điều gì bất thường.”
Lời này vừa thốt ra, mọi người xôn xao.
Đặc biệt là Lư đại phu sắc mặt càng biến đổi lớn, theo bản năng nhìn về phía Vân Vãn Tâm.
Liên di nương thẳng thừng kêu lên không thể nào!
“Sao vậy? Di nương rất hy vọng tổ mẫu xảy ra chuyện sao?” Trong nụ cười của Vân Sở Sở giấu dao.
“Ta... ta không có!” Liên di nương vội vàng phủ nhận.
“Ta...”
Thấy sinh mẫu bị Vân Sở Sở truy vấn đến mức á khẩu không trả lời được, Vân Vãn Tâm há miệng định nói, lại bị Vân Thiên Dịch kéo mạnh lại!
Rất rõ ràng, lúc này sự việc đã đảo ngược rồi.
Có không cam lòng đến đâu, cũng phải bảo vệ bản thân trước đã!
Vân Thiên Dịch quay sang Lư đại phu: “Lư đại phu, ông ở thành Trường An cũng coi như là đại phu có danh tiếng, tại sao lại ăn nói bừa bãi trước mặt tổ mẫu ta!”
Chiêu bỏ tốt giữ xe này, là mánh khóe quen dùng của Liên di nương.
Nếu Lư đại phu thừa nhận mình chẩn đoán sai, mất danh tiếng mất bát cơm, cũng là chuyện của bản thân ông ta! Nhưng chuyện này nếu đổ lỗi lên đầu Vân Vãn Tâm, thì rắc rối to rồi, Vân Thiên Dịch và Liên di nương, đều sẽ bị liên lụy.
Cho nên Vân Vãn Tâm không thể sai, người sai, chỉ có thể là tên Lư đại phu xui xẻo này!
Có lẽ là tỷ muội tâm linh tương thông, Vân Vãn Tâm lần này cũng hiểu ra, cùng Vân Thiên Dịch, chĩa mũi nhọn về phía Lư đại phu.
“Lư đại phu! Ta chỉ muốn ông xem bệnh cho tổ mẫu ta, tại sao ông lại nói hươu nói vượn? Làm cho lòng người trong phủ hoang mang? Còn hại ta hiểu lầm đại tỷ tỷ!”
Sắc mặt Lư đại phu xanh mét, ông ta đương nhiên biết cặp mẹ con này vì muốn tự bảo vệ mình mà đẩy ông ta ra rồi!
Nhưng nếu ông ta trở mặt với bọn họ, sau này kết thù oán với nhà mẹ đẻ của Liên di nương, thì kết cục của ông ta cũng chẳng tốt đẹp gì.
Thừa nhận chẩn đoán sai, tuy thân bại danh liệt, nhưng nắm giữ bí mật của Liên di nương, bản thân cũng có thể đòi được tiền tài từ Liên gia; nhưng nếu không thừa nhận là chẩn đoán sai, trở mặt với phe Liên di nương, thì thủ đoạn của Liên gia chắc chắn sẽ khiến ông ta không thể sống sót ở kinh thành.
Cân nhắc lợi hại, ông ta đành phải cắn răng nuốt máu vào trong: “Là tại hạ y thuật không tinh, khiến lão phu nhân kinh sợ rồi, tại hạ hổ thẹn, xin cáo từ tại đây!”
Ông ta quay người định đi, Vân Sở Sở lại lên tiếng vào lúc này: “Khoan đã.”
Lư đại phu thót tim, quay đầu nhìn Vân Sở Sở: “Không biết cô nương còn có nghi vấn gì?”
“Quả thực có chuyện, nhưng không phải là nghi vấn.”
Vân Sở Sở tiến lên một bước, nói: “Tổ mẫu, con là người bị kéo vào chuyện này, lời của con có thể không đủ để khiến người ta tin phục. Nhưng con tin rằng có lời của một người, chắc chắn sẽ khiến mọi người đều tin.”
“Ngươi đang nói ai?” Liên di nương giành hỏi trước.
Vân lão phu nhân không vui trừng mắt nhìn ả một cái, Liên di nương lập tức ngậm miệng.
Mà Diệu An vẫn luôn im lặng lại đột nhiên bước ra quỳ xuống nói: “Lão phu nhân, Diệu An có một chuyện muốn nói.”
Hành động đột ngột của nàng, khiến mọi người đều có chút tò mò, tất cả đều vểnh tai lên, muốn nghe xem nàng sẽ nói ra điều gì.
“Lão phu nhân, thực ra sương sớm này, không phải là dùng bình mà nhị cô nương đưa tới.” Diệu An từng chữ từng câu, nói rõ ràng rành mạch.
“Cái gì?!”
Sắc mặt mọi người lập tức trở nên đặc sắc.
Trương ma ma kinh ngạc nói: “Diệu An, chuyện này lại là thế nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



