Vân Sở Sở vẫn còn chìm đắm trong mộng cảnh, nhấp một ngụm trà rồi khẽ lắc đầu.
Nghĩ đến những chuyện liên quan tới Liên lục cô nương trong giấc mộng, trong lòng nàng liền cảm thấy kỳ lạ, có chút lơ đãng hỏi: “Bên phía Liên gia có động tĩnh gì không?”
“Nô tỳ đã sai người đi dò la rồi, phỏng chừng lát nữa sẽ có tin tức.”
“Ừm, giờ nào rồi, bên chỗ tổ mẫu có ai đến truyền lời không?”
“Vừa nãy Lý ma ma có sai người tới báo một tiếng, lão phu nhân lúc này vẫn chưa dậy, nhưng xem chừng cũng sắp tỉnh rồi.”
Lý ma ma làm việc luôn chu toàn, nói là lão phu nhân tỉnh rồi mới qua nhắc nhở Vân Sở Sở, nhưng thực chất lại đến báo tin vào lúc lão phu nhân nửa tỉnh nửa mê, như vậy tự nhiên là tốt nhất.
Tốt nhất là người đầu tiên lão phu nhân nhìn thấy khi mở mắt ra, chính là Vân Sở Sở.
“Điềm tô lạc đã hâm nóng chưa?”
Chiếu Ảnh gật đầu: “Làm xong rồi ạ, vẫn luôn hâm nóng chờ cô nương tỉnh dậy.”
“Ừm, thay y phục cho ta, ta qua chỗ tổ mẫu ngay đây.”
Chải chuốt xong xuôi, Vân Sở Sở thay một dải lụa khoác vai màu trắng trơn, dẫn theo Liễm Nguyệt và Chiếu Ảnh ra khỏi cửa.
Dọc đường đi xuyên qua những khóm hoa rặng liễu tiến vào Nam Hoa đường, Vân lão phu nhân vẫn đang ngủ.
Hai nha hoàn Diệu Dung, Diệu Ngôn và Trương ma ma đang đứng hầu một bên, mấy người thấy nàng vội vàng tiến lên hành lễ.
Vân Sở Sở xua tay với họ, bước đến trước giường lão phu nhân, tỉ mỉ đánh giá lão phụ nhân trước mắt, thấy thần sắc bà thả lỏng, tròng mắt khẽ chuyển động, biết là sắp tỉnh rồi.
Thấy trên trán Vân lão phu nhân lấm tấm mồ hôi mỏng, Vân Sở Sở liền sai người bưng nước nóng tới, giặt khăn, muốn lau cho Vân lão phu nhân.
Đang định lau, Vân lão phu nhân liền từ từ tỉnh lại.
Thấy Vân Sở Sở cầm khăn ngồi bên cạnh mình, bà có chút kinh ngạc: “Đứa trẻ này, sao không đi nghỉ ngơi đi.”
“Tổ mẫu không cần lo lắng cho tôn nữ, ban nãy nhân lúc tổ mẫu ngủ, tôn nữ cũng đã chợp mắt một lát, lúc này tinh thần đã tốt hơn nhiều rồi.” Nàng dùng chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi lạnh trên trán và chóp mũi lão phu nhân, nói: “Tổ mẫu đã khôi phục chút tinh thần nào chưa?”
Lão phu nhân nương theo động tác của Vân Sở Sở, chậm rãi ngồi tựa lên, gật đầu nói: “Đã khá hơn nhiều rồi.”
“Thường ngự y là người cũ bên cạnh Hoàng thượng, phương thuốc kê ra ắt hẳn đúng bệnh, dùng hết thang thuốc này, thân thể tổ mẫu nhất định sẽ có chuyển biến tốt.”
“Vốn cũng chẳng phải bệnh tật gì lớn, người già rồi mà thôi.”
“Tổ mẫu đâu có già, cả gia đình lớn này đều trông cậy vào người lo toan đấy.”
Trương ma ma thấy lão phu nhân đã tỉnh, bưng bát điềm tô lạc ấm nóng tới, nói: “Lão phu nhân, đại cô nương đích thân làm điềm tô lạc đấy ạ. Lúc này thân thể người đang yếu, ăn những thứ khác không dễ tiêu hóa, món này là vừa vặn nhất!”
Mấy lời này của Trương ma ma thật êm tai, càng làm nổi bật việc Vân Sở Sở làm việc chu toàn, chu đáo với tổ mẫu.
Vân Sở Sở mỉm cười nhìn, trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên tâm tư những năm nay không hề uổng phí, có Lý ma ma ở chỗ tổ mẫu thường xuyên nói tốt cho mình, những việc mình muốn làm sau này sẽ đạt hiệu quả gấp đôi.
Người của Anh Quốc Công phủ giao hảo với mình, điều này thực ra cũng là để Vân lão phu nhân biết rằng, cho dù nàng không còn Thái hậu chống lưng, nhưng trong giới quý phụ danh môn ở kinh thành, nàng vẫn chiếm một vị trí nhất định.
Vân lão phu nhân nghe vậy, quả nhiên lộ ra thần sắc trầm ngâm suy nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



