An Nhan gục đầu, không thốt ra nửa lời.
Nàng thì biết nói cái gì bây giờ?
Chẳng lẽ lại bảo: Dì tốt với ta là thuộc dạng thẻ giới hạn SSR hiếm có khó tìm, không dùng thì thôi, phải để dành đến lúc sinh tử tồn vong mới đem ra xài?
Hay lại bảo: Ta sợ nợ nhân tình của dì, sau này ngày nào dì cũng thúc giục ta giảm béo, bắt ta gả chồng thì ta lại chẳng lỡ từ chối?
Thôi bỏ đi, trầm mặc là vàng.
Cái dáng vẻ "ta biết sai rồi nhưng ta nhất quyết không thèm mở miệng" của nàng ngược lại lại khiến ngọn lửa giận trong lòng Hồng dì dần chuyển thành xót xa và kinh hãi.
Hồng dì thở dài một tiếng thật dài, giọng điệu dịu xuống hẳn: "Ngươi đó... thật sự muốn làm ta sầu chết mà."
Bà liếc nhìn Lưu Thúy vẫn còn đang run rẩy dưới đất, cau mày đưa ra quyết định:
"Chuyện này ngươi đừng nhúng tay vào nữa, dừng lại ở đây thôi."
Hồng dì chỉ tay vào Lưu Thúy, nói với An Nhan: "Nha đầu này để ta an trí. Trong lầu thì không ở lại được nữa rồi, ta sẽ cho nó một ít tiền, ra ngoại thành tậu một cái viện tử nho nhỏ, tìm gia đình nào thành thật bổn phận mà gả đi, xem như cũng có cái chốn về an ổn."
Nói xong, bà tiến lên một tay xách Lưu Thúy từ dưới đất đứng dậy, không cho phép tranh luận: "Theo ta đi."
Lưu Thúy bị dắt đi mà ba bước ngoảnh lại nhìn An Nhan, trong mắt đong đầy tràn trề sự cảm kích cùng luyến tiếc, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo Hồng dì.
Trong gian viện, chớp mắt chỉ còn lại một mình An Nhan.
Nàng thở phào một hơi thật dài, cả người ngồi bệt xuống đất, cảm thấy mình như vừa sống lại từ cõi chết.
Hoàn hảo!
Đây quả thực là phúc âm của kẻ lười biếng, một phương án giải quyết tối ưu không còn gì bằng!
Người bạn của nguyên chủ đã cứu được, nửa đời sau cũng có chốn nương thân, nhiệm vụ của nàng xem như hoàn thành trọn vẹn.
Còn về vị Tạ Vô Vọng bị tức giận đến xì ra khói kia...
An Nhan sờ sờ miếng ngọc bội giá trị liên thành trong ngực, lại ước lượng tờ ngân phiếu bảy mươi lượng còn dư lại.
Có tiền rồi, trong lòng không hoảng nữa.
Chỉ cần nàng cố thủ trong Xuân Nhật Lâu không bước chân ra ngoài, hắn là một đại tướng quân chẳng lẽ lại thực sự vung đao xông vào đây chém người sao?
Có lẽ... không đến mức đó đâu nhỉ?
Buổi tối, An Nhan ăn uống no nê, tắm rửa bằng nước ấm thơm phức, cảm thấy linh hồn nặng hai trăm rưỡi cân của mình như được thăng hoa.
Con người ta sống trên đời, chẳng phải cũng chỉ loanh quanh chuyện ăn ăn uống uống đó sao.
Nàng mãn nguyện ngả lưng xuống giường, chiếc đệm mềm mại ngay lập tức lún xuống tạo thành một cái hố hình người khổng lồ mang thương hiệu của riêng nàng.
Ngủ thôi! Chuyện lớn bằng trời thì cứ chờ tỉnh dậy rồi tính tiếp.
Ý thức vừa mới chìm vào cõi mộng mị mơ hồ, trên cổ bỗng nhiên truyền đến một cảm giác lạnh ngắt.
Tựa như một khối băng vừa mới vớt từ dưới giếng sâu lên.
An Nhan giật mình một cái, cơn buồn ngủ trong chớp mắt bay biến sạch sẽ.
Ai?! Kẻ nào gan to bằng trời dám phá đám giấc ngủ của bà đây?!
Ngay sau đó, một mùi máu xộc lên nồng nặc vị gỉ sắt. Một giọng nói thiếu niên được đè thấp đến cực điểm, lạnh lẽo thấu xương vang lên ngay sát tai nàng:
"Đừng lên tiếng."
An Nhan: "..."
Đại ca ơi, câu thoại này của huynh có phải là hơi bị cổ điển quá rồi không?
Giây tiếp theo, lưỡi dao lạnh ngắt nhẹ nhàng đè xuống làn da cổ mịn màng của nàng như một lời cảnh cáo.
An Nhan lập tức ngoan ngoãn như chim cút.
Được rồi, huynh cầm đao, huynh là nhất!
Nàng cảm thấy bên cạnh mình chùng xuống, vị khách không mời mà đến mang theo mùi máu nồng nặc ấy thế mà lại trực tiếp vén chăn của nàng lên rồi chui tọt vào trong!
An Nhan cứng đờ toàn thân.
Huỳnh đệ! Lịch sự của huynh đâu rồi?! Không mang kiểu tự nhiên như ở nhà thế này đâu nhé!
Động tác của kẻ đó nhanh như chớp, sau khi chui vào ổ chăn liền không biết từ đâu móc ra một gói giấy nhỏ, rắc chút bột phấn khắp bên trong lẫn bên ngoài chăn.
Mùi phấn hoa rẻ tiền nồng sắc ngay lập tức lấn át đi mùi máu tanh nồng.
An Nhan bị cái mùi này xộc vào mũi đến mức suýt chút nữa hắt hơi, nhưng lại phải cắn răng nghẹn ngược trở vào.
Bây giờ nàng không dám nhúc nhích, dù chỉ một li.
Bên hông nàng đang bị một vật cứng ngắc chĩa vào, không cần nghĩ cũng biết đó là thanh đoản đao đòi mạng kia. Nàng sợ chỉ cần mình trở mình một cái thôi là tự đưa mình về chầu trời luôn.
Đúng lúc này, ngoài viện truyền đến tiếng bước chân dồn dập ồn ào cùng giọng nói cất cao của Hồng dì:
"Kẻ nào! Đêm hôm khuya khoắt dám xông vào Xuân Nhật Lâu của ta!"
Ngay sau đó, một giọng nam tử vang lên đầy vẻ công sự giam minh: "Phụng mệnh Nhiếp Chính Vương truy bắt thích khách! Vừa rồi có người nhìn thấy thích khách chạy trốn về hướng này, xin Hồng dì tạo điều kiện!"
Trong ổ chăn, An Nhan cảm nhận được thanh đoản đao trên eo mình lại ấn sát thêm ba phần. Nàng đến thở mạnh cũng không dám.
Hảo gia hỏa! Ám sát Nhiếp Chính Vương?
Nàng rốt cuộc là cái thể chất xui xẻo gì thế này, vừa xuyên tới đã đụng ngay phải cốt truyện nguy hiểm cấp S rồi?
Rất nhanh sau đó, cửa phòng bị gõ dồn dập. Giọng Hồng dì vang lên ngoài cửa, nghe chừng vẫn khá trấn tĩnh: "Nhan Nhan, đừng sợ, là thị vệ Vương phủ đang bắt người, dì vào trong xem sao."
An Nhan vô cùng hiểu chuyện, lập tức dùng hành động thực tế để chứng minh mình là một quần chúng vô tội đang bị hoảng sợ. Nàng cuộn chặt chăn hơn nữa, cả người nỗ lực rúc sâu vào phía trong giường.
Màn di chuyển này vô tình che lấp hoàn toàn phần đường nét không hài hòa đang trồi lên trong ổ chăn bằng chính thân hình đồ sộ của nàng.
Trong lòng An Nhan đột nhiên dâng lên một luồng tự hào kiêu hãnh.
Thấy chưa! Cái này gọi là béo có chiến lược! Lớp thịt này của bà đây đến thời điểm mấu chốt là có thể giấu người đấy nhé!
Đám thị vệ lượn một vòng quanh phòng, thậm chí kiểm tra cả gầm giường nhưng tự nhiên là chẳng thu hoạch được gì. Vị thị vệ cầm đầu chắp tay với Hồng dì: "Làm phiền rồi."
Nói xong liền vội vã dẫn người rời đi.
Hồng dì an ủi An Nhan thêm vài câu, khép chặt cửa phòng lại giúp nàng rồi mới rời bước.
Tiếng bước chân xa dần rồi biến mất hoàn toàn.
Trong phòng lại khôi phục không khí im lặng như tờ.
Toàn thân An Nhan đã bị mồ hôi lạnh làm cho ướt sũng, chẳng khác nào mới vớt từ dưới nước lên. Nàng không dám lên tiếng ngay, cũng không dám nhúc nhích. Ai mà biết đám thị vệ đó có quay lại giật mìn hay không?
Chưa kể vị thích khách đại ca bên cạnh vẫn chưa cất lời, nếu nàng nhúc nhích lung tung rồi bị diệt khẩu tại chỗ thì sao?
Nàng cứ thế đơ cứng người ra mà chờ, chờ mãi...
Thanh đao bên eo hình như... từ lúc nào đã không còn tì vào người nàng nữa.
An Nhan cẩn trọng dùng khóe mắt liếc sang bên cạnh. Kẻ đó vẫn nằm im lìm không nhúc nhích.
Nàng đợi chừng khoảng một tuần hương, người bên cạnh vẫn chẳng có động tĩnh gì.
An Nhan bèn lấy hết can đảm, thử nhích từng chút một, hé mở một khe nhỏ trên chiếc chăn đang trùm đầu.
Hảo gia hỏa!
Vị tiểu ca áo đen che nửa mặt bên cạnh không biết đã nhắm tịt mắt từ lúc nào. Nếu không phải lồng ngực vẫn còn phập phồng nhẹ nhàng thì nàng đã tưởng hắn đã trút hơi thở cuối cùng rồi.
Cái này là... mất máu quá nhiều nên ngất xỉu rồi sao?
Bánh răng trong đầu An Nhan xoay chuyển liên hồi. Một ý tưởng táo bạo bỗng nhiên bùng lên điên cuồng trong lòng nàng.
Hắn đã ngất. Trong tay hắn có đao.
Không tiêu diệt hắn, chờ hắn tỉnh lại thì người xui xẻo e là nàng!
Bài toán này nàng biết làm! Bản năng sinh tồn đã lấn át tất cả.
An Nhan nín thở, vươn tay ra, run rẩy mò mẫm về phía chuôi đoản đao bên hông tên thích khách.
Chỉ cần một chút nữa thôi... Nàng có thể giải quyết dứt điểm mối nguy hiểm tiềm tàng cực lớn này!
Thế nhưng, ngón tay nàng vừa mới chạm vào chuôi đao lạnh ngắt ấy——
Đôi mắt đang nhắm chặt kia đột nhiên mở bừng ra!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)