Nghe cô nói huỵch tẹt ra như vậy, vẻ lịch lãm và dịu dàng giả tạo của Cố Hoài Tự không thể duy trì thêm được nữa. Anh ta bật dậy, mặt đỏ gay vì giận dữ: "Đủ rồi! Tôi đã nói rồi, tôi và Chân Chân luôn trong sạch! Thẩm Thanh Vi, bớt dùng cái tâm địa bẩn thỉu và con mắt hạn hẹp của cô để đánh giá người khác đi. Vốn dĩ là cô nợ Chân Chân, tôi quan tâm cô ấy vài lần cũng là để trả nợ thay cô thôi."
"Cô cứ khăng khăng dùng sự đố kỵ để suy diễn mọi thứ, cuối cùng người hủy hoại cuộc sống này chỉ có chính cô mà thôi!"
Dứt lời, Cố Hoài Tự cúi người, bóp chặt lấy mặt Thanh Vi: "Giờ cô còn muốn cái gì nữa? Cố Kiều Kiều vì cô mà bị tống ra nước ngoài. Mẹ tôi cũng vì cô mà bị nhốt trên gác mái, không được bước ra nửa bước! Cái nhà này đã nhượng bộ cô đủ rồi, cô vẫn chưa hài lòng sao? Cô nhất định phải làm cái nhà này tan nát mới vừa lòng à?"
Thanh Vi nhìn anh ta sủa inh ỏi nhưng không thèm đáp lại. Khi một kẻ càng chột dạ, kẻ đó càng thích nói lý lẽ cùn. Trong lòng Cố Hoài Tự có "ma" hay không, chỉ anh ta mới biết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)