Ông vừa gật đầu thì trên cầu thang đã truyền đến tiếng quát tháo: "Không cần quản nó!"
"Tôi đã nói nó là loại sói mắt trắng nuôi không tốn cơm mà, quả nhiên không phải giống nhà mình nên mới làm ra những chuyện mất mặt như vậy!"
"Còn nữa, bây giờ cho dù nó có thực sự chết ở ngoài kia thì cũng là tự làm tự chịu, các anh chị lội vào vũng nước đục này làm gì?"
"Đó là chuyện của nhà họ Cố, đừng quản nữa!"
Người nói là cha mẹ của Uông Tuyết, cũng chính là ông ngoại và bà ngoại mà Thẩm Thanh Vi đã gọi suốt hai mươi mấy năm qua. Hai cụ này vốn dĩ không thích Thẩm Thanh Vi, cảm thấy cô lúc nhỏ quá đỏng đảnh, lớn lên lại không nghe lời. Từ sau khi thân phận của Thẩm Thanh Vi bị bại lộ, sự chán ghét của họ đối với cô càng không thèm che giấu, thường mở miệng là những lời cay độc.
Uông Tuyết không thể cãi lại cha mẹ, chỉ có thể nghe theo, đôi bàn tay tự cấu vào nhau đến đỏ bừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

