Bùi Vân nghĩ, có lẽ nàng đã muốn chết thật rồi.
Xuyên qua làn nước hồ, Bùi Vân nhìn lên.
Vầng dương chói chang treo lơ lửng trên không trung cũng đã mất đi vẻ rực lửa, chỉ còn là một đốm trắng lạnh lẽo nhấp nhô giữa những gợn nước, giống hệt đôi mắt vô hồn, đạm mạc của nàng lúc bấy giờ.
Dù tận mắt thấy phu quân mình bơi về phía một nữ tử khác, nàng cũng chỉ khẽ mím môi, lộ ra vài phần châm biếm.
Không có mất mát, không có đau khổ, không có ảo não...
Nàng chỉ cảm thấy vô vị.
Nàng rất rõ ràng, nàng không phải muốn chết, mà là muốn được chết.
Nàng quá mệt mỏi rồi.
Ý nghĩ này không phải là nhất thời nảy ra. Bùi Vân cũng không thể nói rõ nó bắt đầu từ khi nào.
Có lẽ là hai ngày trước, khi nàng đột nhiên nhận ra đứa con trai duy nhất của mình, vị Hoàng trưởng tôn được các thái phó hết lời khen ngợi, đã hoàn toàn xa cách nàng - mẫu thân của nó.
Cũng có thể là do tình cờ nghe được tin đồn trong cung, rằng Lục cô nương Thẩm gia, người vừa trở về kinh thành cách đây không lâu, đã trổ mã duyên dáng yêu kiều, khuôn mặt giống hệt vị đích tỷ đã mất sớm của nàng.
Đến nỗi, trong buổi tiệc xuân ở phủ Thẩm, nàng ta đã khiến Thái tử phải thất thần một phen.
Bệ hạ bệnh nặng, đợi Thái tử đăng cơ, ngôi vị Trung cung e rằng khó mà giữ được trên đầu nàng - vị Thái tử Phi này.
Hoặc có lẽ chỉ đơn giản là sáng nay, khi trang điểm, nàng phát hiện một sợi tóc bạc lấp ló nơi thái dương.
Nàng mới bừng tỉnh, đã mười ba năm trôi qua kể từ khi nàng gả vào Đông Cung.
Nàng cũng chỉ mới 29 tuổi, nhưng lại như đã già yếu rồi.
Trong mười ba năm ấy, nàng từng bước gây dựng, tính toán, học cách xử lý việc cung, quản giáo cung nhân, từ một người mờ mịt vô tri trở thành người làm mọi việc đâu ra đó, không thể chê trách.
Nàng rõ ràng đã trở thành vị Thái Tử Phi như nàng kỳ vọng trong lòng, được mọi người ngợi khen. Nhưng bỗng nhiên nhìn lại, lại thấy hai bàn tay trắng.
Cha mẹ không còn, anh chị em đều đã khuất, và cả hai đứa con của nàng...
Ở phía xa đã có cung nhân tìm cách bơi tới cứu nàng, nhưng nàng, đã chẳng còn ý niệm muốn sống.
Bùi Vân chậm rãi khép mắt, cảm nhận tinh thần bắt đầu mơ hồ.
Nàng nghe nói, trước khi chết, con người sẽ trải qua một đoạn hồi ức như đèn kéo quân, và nàng cũng không ngoại lệ.
Nàng dường như cảm nhận được làn gió vút qua bên tai khi rong ruổi giữa núi rừng Ổ Nam, nghe thấy tiếng phụ thân sau tràng cười sang sảng gọi tên ấu danh của nàng.
Kế đó là hình ảnh huynh trưởng trở về từ bên ngoài, âu yếm xoa đầu nàng, đưa cho nàng những chiếc bánh làm từ bột sao dư còn nóng hổi.
Rồi chợt lóe, là cô muội muội đang tuổi trăng tròn, ôm lấy eo nàng, mềm mại gọi "a tỷ", bên cạnh là mẫu thân đang mỉm cười dịu dàng...
Những ký ức đã phai màu dần trở nên rõ ràng, Bùi Vân cuối cùng cũng nhớ lại, hóa ra nàng từng sống những tháng ngày tiêu sái, tự do dưới sự che chở của cha mẹ.
Thế nhưng, tất cả những điều ấy bỗng nhiên im bặt vào một khoảnh khắc nào đó.
Có lẽ là khi phụ thân nàng tử trận sa trường, hoặc có lẽ là khi đạo thánh chỉ ấy phong nàng làm Thái Tử Phi.
Thái tử Lý Trường Diệp vốn dĩ đã sớm định ra hôn sự vào năm 17 tuổi với cháu gái ruột của Hiếu Nhân Hoàng hậu tiền nhiệm, tức là biểu muội ruột của chàng.
Hai người họ thanh mai trúc mã, tình đầu ý hợp, được kinh thành công nhận là cặp đôi trai tài gái sắc.
Nào ngờ trời xanh khó lường, vị đích nữ Thẩm gia - Thẩm nhị cô nương này, đột nhiên bị bệnh mất vào năm 16 tuổi. Do đó, Bệ hạ đành phải chọn lựa chính thê khác cho Thái tử.
Lúc đó, trong kinh thành không ít quý nữ đều được xem trọng là ứng cử viên sáng giá cho vị trí Thái Tử Phi.
Thế nhưng, không ai có thể ngờ được, cái phú quý bất ngờ này lại không hề báo trước mà giáng xuống đầu Bùi gia, một gia tộc cách xa ngàn dặm.
Đối với Bùi Vân mà nói, đây chẳng phải là niềm vui mừng, mà đúng hơn là sự mơ hồ, bối rối.
Nàng chỉ cảm thấy tương lai như bị mây mù che phủ, không nhìn rõ con đường phía trước.
Và con đường ấy, mười mấy năm qua, nàng quả thật đã đi qua đầy gập ghềnh, đặc biệt gian nan.
Nếu được làm lại, nếu có quyền được lựa chọn, nàng thề sẽ không bao giờ bước chân vào Đông Cung nữa.
Dù cảm giác ngạt thở do chết đuối dần lan khắp cơ thể, Bùi Vân vẫn mỉm cười. Đó là nụ cười của sự thanh thản trong lòng, một sự thoải mái mà mười mấy năm qua nàng chưa từng có được.
Tất cả, cuối cùng cũng sắp kết thúc hoàn toàn...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)