"Nếu không phải là làm đau em thì để ra khỏi đây rồi nói tiếp nhé. Tôi không thích nói chuyện ở đây lắm đâu."
Thẩm Quân Kỳ thấy Hàm Chi xác nhận không phải anh làm đau chân cô thì vội vàng nói rồi cõng Hàm Chi đi. Con hẻm này người ta dùng để vứt đồ cũ nên bốc mùi rất kinh dị, Thẩm Quân Kỳ trước giờ là một người ưa sạch sẽ. Tuy không phải đến mức mắc bệnh sạch sẽ quá mức nhưng anh cũng chưa bao giờ phải đến những nơi bẩn như thế này. Vì vậy lúc này suy nghĩ duy nhất của Thẩm Quân Kỳ là phải mau chóng cõng Hàm Chi ra khỏi đây thôi, những chuyện khác để ra khỏi đây rồi mới tính tiếp được.
"Thẩm Quân Kỳ."
Hàm Chi lạnh lùng gọi tên Thẩm Quân Kỳ, trong lòng bắt đầu có ngọn lửa tức giận nhen nhóm.
"Hả?"
Thẩm Quân Kỳ khi đứng trước xe của mình, cảm nhận người phía sau cũng đang chú ý đến chiếc xe thì trong lòng anh cũng bắt đầu có một dự cảm không lành rồi. Chết thật. Khi nãy do lo lắng cho tình trạng của Hàm Chi mà anh quên mất về cái trò đùa ban đầu của mình đã nghĩ ra.
"Chiếc xe này là của anh hả?" Hàm Chi vẫn dùng giọng điệu lạnh lùng mà hỏi lại Thẩm Quân Kỳ. Dù cho trong lòng của cô đã có được câu trả lời chính xác đến mức không thể chính xác hơn rồi.
"A... Chuyện này."
Thẩm Quân Kỳ lập tức trở nên bối rối, tay chân không biết phải hành động như thế nào. Anh cố gắng nghĩ xem nên giải thích với Hàm Chi như thế nào thế nhưng đầu óc trở nên trống rỗng không suy nghĩ được gì hết.
"Anh chỉ cần trả lời cho tôi là đúng hoặc không đúng mà thôi” Hàm Chi gằn giọng, bắt đầu trở nên không kiên nhẫn khi thấy Thẩm Quân kỳ lắp bắp, chuẩn bị quanh co. Hàm Chi cao giọng mà quát.
"Tôi hỏi lại một lần nữa, chiếc xe này là của anh đúng không?"
"Đúng"
Thẩm Quân Kỳ liều mình mà đáp. Anh cũng đâu thể chối bỏ được chứ? Hàm Chi cũng đâu có tin anh được. Hu hu.
"Vậy người khi nãy bám theo sau lưng tôi là anh?" Giọng Hàm Chi cao vút lên, cơn giận trong người bắt đầu ngày một dâng cao, trong mắt bốc lên lửa giận.
“Tôi chỉ muốn đùa một chút thôi mà."
Thẩm Quân Kỳ cuối cùng cũng chỉ có thể thừa nhận, anh nhắm mắt mà nói đại. Chuyện này cũng không thể trách anh được. Ai ngờ được chứ? Lúc đầu anh chỉ muốn lái xe theo sau để hù dọa Hàm Chi một lát thôi. Ai biết được cô nàng này lại làm loạn như vậy đâu. Tự dưng lại chui vào trong cái con hẻm chết tiệt đó làm chi rồi bị thương nữa chứ. Chuyện này không phải lỗi tại anh à. Cô không biết đầu Thẩm Quân Kỳ tự biện hộ trong lòng. Thế nhưng ngoài miệng chẳng thể nào nói ra được, chỉ có thể im lặng chịu trận mắng chửi của Hàm Chi trên lưng. Hàm Chi đang được anh cõng, miệng kê sát tai của anh vì vậy tiếng mắng chửi càng rõ hơn nữa.
"Đùa? Anh có thấy trò đùa của anh có quá đáng làm không hả? Anh hại tôi ra nông nổi này mà còn nói anh đùa? Đùa cái đầu anh á?"
Hàm Chi tức giận mà mắng. Trong lòng cô cảm thấy rất oan ức. Hay lắm. Thẩm Quân Kỳ. Anh được lắm. Uổn công khi nãy Hàm Chi còn cảm kích Thẩm Quân Kỳ, còn nói sẽ đối xử tốt với anh ta một chút? Giờ thì hay rồi. Mọi chuyện là do cái tên đàn ông xấu xa này gây ra, Hàm Chi càng nghĩ càng thấy tức mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)