Nha Nha cảm thấy mình giống như một bông bồ công anh nhỏ bị gió thổi bay, bay mãi, bay mãi.
Cuối cùng, “bịch” một tiếng, cô bé rơi xuống nền đất cứng ngắc, cùi chỏ còn va mạnh một cái, đau điếng, khiến ý thức mơ hồ đang lơ lửng của cô bé tỉnh táo lại.
Đập vào mắt cô bé không phải bầu trời xám xịt của thôn Hà Hoa, không phải cành cây khô nhăn nheo của cây hòe già, cũng không phải mái miếu Sơn Thần thủng lỗ lọt gió. Mà là một vùng ánh sáng chói lòa khiến đôi mắt của cô bé đau nhức…
Đèn lồng đỏ, vàng, hồng treo thành từng chuỗi trên cột, sáng hơn đèn dầu ngày Tết trong thôn cả trăm lần! Còn có những tấm bảng vuông vức sáng lấp lánh, lóe lên những hình thù mà cô bé không nhận ra.
Chói đến mức nước mắt của cô bé lập tức trào ra.
Bên tai lại càng ồn ào hơn nữa, tiếng xe ầm ầm, tiếng người ríu rít, tiếng dầu chiên xèo xèo, tiếng va chạm leng keng hòa lẫn vào nhau, còn ồn ào hơn cả lúc núi lở, chấn động đến mức lỗ tai của cô bé ong ong không ngừng.
Đôi mắt Nha Nha tròn xoe, miệng nhỏ há ra rất to, mãi không khép lại được. Cô bé sợ đến mức lông tơ cả người dựng đứng, bàn tay nhỏ siết chặt chiếc túi thơm trước ngực.
Đây là nơi nào vậy?
Người trên đường qua lại đông vô kể, mặc quần áo sặc sỡ đủ màu, chất vải trơn láng, nhìn mềm mại phồng phồng. Còn có người khoác áo lông xù dày cộm, ai nấy đều sạch sẽ gọn gàng.
Bọn họ đi rất nhanh, trong tay cầm những thứ vuông vức mỏng mỏng phát sáng. Thỉnh thoảng có người liếc nhìn Nha Nha một cái, ánh mắt kỳ quái xen lẫn khó hiểu.
Trên con đường rộng lớn ấy, thỉnh thoảng còn có người cưỡi con thú sắt hai bánh chạy nhanh như bay, ầm ầm lao qua. Khi lướt ngang qua người cô bé còn cuốn theo một trận gió, thổi mái tóc vàng úa của Nha Nha rối tung. Cô bé sợ đến mức vội vàng co rúm ở phía sau chiếc thùng sắt bốc mùi ở bên cạnh.
Chiếc thùng sắt này hé mở một nửa, bên trong chất đầy đủ thứ đồ. Giấy màu sặc sỡ, lon tròn tròn, đủ loại que nhỏ nhọn dài dài, còn có nhiều thứ mà cô bé không gọi tên được. Một mùi ôi thiu lẫn chút vị ngọt mặn thoang thoảng bay tới, xộc vào mũi khiến sống mũi của cô bé cay cay, lũ sâu nhỏ trong bụng lập tức tỉnh giấc, điên cuồng bò qua bò lại.
Gặm đến mức bụng của cô bé quặn đau, cổ họng không ngừng nuốt nước miếng, trống rỗng, không có gì cả.
Cô bé trốn trong bóng tối phía sau thùng sắt, giống như một con chuột nhỏ xám xịt, đôi mắt to tròn cảnh giác nhìn xung quanh. Nước mắt lưng tròng trong hốc mắt nhưng không dám rơi xuống.
Nha Nha vội vàng vùi đầu nhỏ vào đầu gối, co người chặt hơn, ngón tay nhỏ nắm chặt cái lỗ rách trên quần áo.
Cô bé biết mình dơ, trên mặt dính bùn vàng, tóc tai rối bù.
Nhưng người trong thôn ai mà không như thế chứ.
Cô bé cứ co ro trong góc, nhìn những người kỳ kỳ quái quái đi qua đi lại, trong tay cầm đủ loại đồ ăn mà cô bé chưa từng thấy, hương thơm bay xa rất xa.
Ở cách đó không xa còn có mấy thứ kỳ quái hình hoa loa kèn, nhỏ xíu, vậy mà bên trong giống như có người tí hon đang ở. Người bên trong không ngừng hô lớn: “Bánh bạch tuộc viên! Bánh bạch tuộc viên mới ra lò đây!”
“Bát bát kê*, một tệ một xiên bát bát kê đây!”
(*Là một món ăn nổi tiếng của vùng Tứ Xuyên. Đây là món xiên que nguội hoặc ấm nhẹ, được ngâm trong nước sốt cay thơm đặc trưng.)
“Đậu hoa thủ công, topping thêm tùy ý!”
Cô bé nhìn thấy xung quanh các quầy hàng có vài cái túi rơi dưới đất, có mấy viên tròn tròn lăn lóc, còn có những chiếc cốc trong suốt vẫn còn nửa cốc nước.
Nhưng cô bé không dám đụng vào, cũng không dám nhặt lên ăn.
Giống như lúc nhìn thấy nấm lạ trong núi, gia gia và nãi nãi luôn dặn rằng thứ không biết thì không được ăn bậy, ăn vào sẽ nằm thẳng đơ, có muốn cứu thì cũng không cứu nổi.
Nơi kỳ quái này toàn là những thứ mà cô bé chưa từng thấy.
Giữa âm thanh hỗn loạn ấy, đột nhiên vang lên một giọng nói trong trẻo cách cô bé chỉ vài bước chân, mang theo vẻ nũng nịu được cưng chiều: “Cái này mặn quá, khó ăn chết đi được!”
Mặn?
Đôi tai nhỏ của Nha Nha lập tức dựng đứng lên.
Là muối!
Là thứ muối mà ngày nào Liễu nãi nãi và các gia gia và nãi nãi trong thôn cũng nhắc tới!
Cô bé lập tức ngẩng đầu nhỏ lên, len lén nhìn ra ngoài qua khe hở giữa hai chiếc thùng sắt.
Cô bé nhìn thấy một tiểu tỷ tỷ mặc bộ đồ đỏ thẫm mềm mại sáng bóng, được một a di cầm tấm bảng phát sáng nắt tay, trong tay đang cầm một vật tròn tròn màu nâu sẫm.
A di cầm tấm bảng phát sáng nghe tiểu tỷ tỷ nói như vậy thì cầm thứ tròn tròn giống quả trứng hỏng kia cắn thử một miếng, nhíu chặt lông mày rồi tiện tay ném xuống đất.
“Trứng kho của nhà này mặn chát thật!”
Vật tròn tròn bị cắn hai miếng ấy lăn lông lốc vài vòng, vừa khéo dừng lại bên chân nhỏ của cô bé, còn mang theo chút hơi ấm.
Tim của Nha Nha đập “thình thịch” dữ dội, giống như nhét cả một con thỏ con sống đang nhảy loạn trong ngực, sắp nhảy vọt ra khỏi cổ họng.
Trứng kho?
Cô bé nhìn chằm chằm thứ kia, lại nhìn a di dẫn tiểu tỷ tỷ đi xa. Cô bé xác nhận bọn họ sẽ không quay lại nữa mới chậm rãi đưa tay nhỏ ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng chọc thử…
Mềm mềm, đàn hồi, ấm ấm, không nguy hiểm.
Đây là thứ cô bé đã nhìn thấy bọn họ ăn qua, giống như quả dại trong núi bị chim mổ một miếng, đã ăn rồi thì chứng tỏ không có độc.
Nha Nha nhớ tới lời Triệu thúc thúc từng nói, lá gan cũng lớn hơn một chút, vội vàng nhặt nó lên, dùng tay áo đen sì lau đại lớp bụi bên trên, nuốt nước miếng rồi đưa tới bên miệng, cẩn thận cắn một miếng nhỏ.
Vị mặn thơm lập tức tan ra trong miệng, còn có chút vị thịt tươi thoang thoảng. Lòng đỏ bên trong bùi bùi tơi tơi, mềm mềm dẻo dẻo, thật sự có muối!
Đôi mắt của Nha Nha lập tức sáng lên, ngay cả cảm giác mềm nhũn vô lực trên người cũng giống như biến mất một chút.
Lũ sâu nhỏ trong bụng cũng không còn cắn dữ dội nữa, vô cùng ấm áp và dễ chịu.
Cô bé muốn cắn thêm một miếng nữa, vừa đưa tới miệng thì chợt nhớ tới Liễu nãi nãi đang sốt nóng hầm hập, nhớ tới các gia gia và nãi nãi co quắp ở đầu thôn, nhớ tới Tiểu Đậu Tử khóc thút thít.
Đây là thứ mặn, là thứ có thể cứu mạng, không thể ăn thêm nữa. Phải mang về cho nãi nãi ăn, cho ông Trưởng thôn ăn, cho tất cả mọi người trong thôn nếm thử một miếng. Như vậy mọi người mới có sức lực, mới có hy vọng sống!
Nha Nha vội vàng nhét quả trứng kho vào trong lồng ngực, dùng chiếc áo bông cũ bọc kín mít.
Người xung quanh đi qua đi lại không ngừng, đồ ăn bị vứt bên cạnh thùng sắt cũng càng ngày càng nhiều hơn.
Bụng của Nha Nha lại bắt đầu réo ùng ục, nhưng cô bé nhìn quả trứng kho trong lồng ngực, cắn cắn môi, ánh mắt chậm rãi dừng trên những thứ đồ ăn còn thừa kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

