Điều lạ thường là, thiệp mời năm nay lại được gửi đi dưới danh nghĩa của Tạ Thanh Yến. Đây chuyện xưa nay chưa từng có.
Ngay lập tức, tin tức này đã lan truyền khắp kinh thành, tạo nên một cơn chấn động lớn. Trong các trà lâu tửu quán, người ta không ngừng bàn tán xôn xao, rằng thì là mà trong trận đấu giữa Chinh Dương công chúa cùng đệ nhất tài nữ kinh thành Thích Uyển Nhi, Thích Uyển Nhi lại chiếm được thế thượng phong, khiến công chúa phải chịu phần thiệt trước.
Mà tại Thích phủ, nơi đang nằm ở trung tâm cơn sóng gió ấy, Thích Bạch Thương vừa trải qua trận bệnh nặng cũng chẳng thể có được sự an ổn lâu dài.
Mới sáng sớm ngày thứ hai sau khi nàng vừa thuyên giảm, đã có hai nha hoàn được phái đến sân viện truyền lời, mời nàng đến chỗ Đại phu nhân thỉnh an.
Liên Kiều muốn đi theo hầu hạ, nhưng Thích Bạch Thương lại khẽ lắc đầu:
"Mấy bộ sách y mang từ thôn trang về đã bám đầy bụi rồi. Em hãy mang chúng ra ngoài viện phơi nắng một chút đi."
Thích Bạch Thương nói chậm rãi, ngữ khí ôn hòa nhưng lại không cho phép bất cứ lời phản bác nào.
Liên Kiều đành cúi đầu "vâng" một tiếng, dáng vẻ đầy lưỡng lự: "Vậy... vậy nô tỳ đợi tiểu thư trở về ạ."
Nhìn nha hoàn ngập ngừng, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo sợ nàng đi rồi sẽ không quay lại, khóe môi Thích Bạch Thương khẽ cong lên một ý cười nhạt. Nàng vừa định mở miệng an ủi đôi câu...
"Đại tiểu thư, người thu dọn xong chưa vậy?"
Hai nha hoàn đứng dưới hành lang bên ngoài cửa, người buộc lụa đỏ trên tóc lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Cách cánh cửa đang đóng chặt, giọng nói cất lên đầy mỉa mai, không hề kiêng nể: "Chúng nô tỳ đợi thêm chốc lát cũng chẳng sao, chỉ sợ nếu tới muộn, Đại tiểu thư khó ăn khó nói với Phu nhân mà thôi."
Liên Kiều giận tím mặt, cuộn tay áo lên định xông ra tranh lẽ, nhưng chỉ bị một ánh mắt của Thích Bạch Thương ngăn lại.
"Sách y."
"Vâng."
Thích Bạch Thương mang lên chiếc vân sa Tử Tô mới mua về, không nhanh không chậm bước đến bên cánh cửa. Nàng đưa tay vặn then cài, rồi nhẹ nhàng kéo cửa ra.
"Sao còn chưa..."
Nha hoàn tên Tử Đằng sững người, vẻ khó chịu trên mặt như bị một luồng khí lạnh làm cho đông cứng.
Cánh cửa mở ra, dung nhan như ánh trăng thanh thoát vừa thoát khỏi mây mù xuất hiện. Mày liễu, đôi mắt tựa làn thu thủy in bóng non xanh biếc, sống mũi tinh xảo hơi hếch lên một cách kiêu sa. Dù còn e ấp sau lớp sa mỏng, vẻ đẹp ấy đã đủ sức khiến nhân gian điên đảo, quả thực là nhan sắc khuynh thành xuất trần.
Nếu thật sự vén tấm sa mỏng kia lên, không biết sẽ khiến kinh thành này phải điên đảo đến nhường nào?
Tử Đằng nhìn đến ngây dại, mọi lời lẽ mỉa mai bỗng chốc tan biến.
Nha hoàn còn lại hồi thần nhanh hơn, vội vàng kéo tay Tử Đằng lùi nửa bước, khom người cung kính hành lễ: "Nô tỳ là Thược Dược, tham kiến Đại tiểu thư."
Tử Đằng thoáng hiện vẻ hoảng loạn, sự khó tin và hoài nghi hiện rõ trên mặt. Nhưng khi liếc thấy trong phòng, Liên Kiều đang đứng đó nhìn nàng ta với vẻ mặt đắc ý, nàng ta liền hiểu ra...
Lời đồn bên ngoài về Đại tiểu thư nhà họ Thích có dung mạo thô kệch, không chỉ là sai, mà còn là cực kỳ sai!
"Sao vậy?" Thích Bạch Thương như không hiểu sự ngỡ ngàng của họ, nàng thong thả bước ra khỏi ngưỡng cửa, rồi khẽ ngoái đầu hỏi: "Không vội nữa sao?"
"Nô tỳ thất lễ, mong Đại tiểu thư chớ trách." Tử Đằng dù kiêu căng nhưng cũng là kẻ co được duỗi được, nàng ta c.ắ.n răng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, cúi đầu nhận lỗi.
Trời vốn đã nóng bức, lát nữa còn phải đi một đoạn đường dài, lúc này Thích Bạch Thương thật chẳng có tâm trạng để đôi co thêm.
Nàng khẽ thở hắt ra một hơi, xoay người lại: "Dẫn đường đi."
Năm nay, nắng hè gay gắt khôn tả, tựa hồ muốn thiêu đốt vạn vật. Các vùng đất phía Nam như Kỳ Châu, Mân Châu lại gặp phải cơn hạn hán nghiêm trọng, khiến không ít dân chúng phải tha hương cầu thực, lưu lạc khắp chốn. Thượng Kinh nằm ở phương Bắc, dẫu đỡ hơn vùng gặp thiên tai, nhưng ngay từ sáng sớm, hơi nóng đã hầm hập, bức bối khó chịu.
Đợi đến khi bước chân vào viện của Đại phu nhân, Thích Bạch Thương đã cảm thấy vết bỏng nơi tay trái âm ỉ nhói đau.
Nàng khẽ nhíu mày, cúi đầu nhìn xuống.
Một dải lụa trắng đặc chế, mỏng nhẹ và thoáng khí, được cắt tỉ mỉ, quấn từ ngón cái, ngón trỏ tay trái nàng lên đến tận cổ tay. Sau khi được bó lại, cổ tay vốn đã mảnh mai lại càng thêm yếu ớt, nhỏ đến mức như chỉ cần dùng một tay là có thể siết chặt, trông vô cùng đáng thương, khiến người nhìn không khỏi xót xa.
Trời nắng gắt thế này, e là vết thương phải mất một thời gian dài mới có thể lành lặn…
Thích Bạch Thương thầm nghĩ, men theo hành lang bên tay trái, nàng cùng Tử Đằng và Thược Dược rẽ vào chính đường trong viện của chủ mẫu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



