Thích Bạch Thương chợt nhớ lại bóng dáng mình từng thấy sau lớp sa mỏng ở Chiêu Nguyệt Lâu hôm ấy.
Và cả giọng nói trong trẻo, trầm ổn khi người ấy bảo sẽ thay mặt đến cầu hôn nàng.
Cơn đau đầu vốn đã dịu đi, nay lại ẩn ẩn đau quá !
Thích Bạch Thương khẽ than một tiếng, đưa tay day mi tâm: “Ta nhớ Đại phu nhân chính là muội muội ruột của Hoàng hậu nương nương?”
“Đúng vậy, Hoàng hậu chính là bác ruột của muội.” Khóe môi Thích Uyển Nhi nhếch lên, song nụ cười lại chứa đựng nỗi u buồn man mác: “Giá mà Tống gia có thêm một nữ nhi đồng lứa, muội còn có thể thoát khỏi kiếp này. Khổ nỗi, trên đời lại không có 'cầu được ước thấy'.”
Thích Bạch Thương nhíu mày: “Chẳng lẽ nhất định phải dùng hôn nhân để tạo thành liên minh sao?”
“Thế gian này, chi có hai sợi dây ràng buộc bền chặt nhất: huyết thống và hôn nhân.” Thích Uyển Nhi cụp mắt, giọng nói chợt trở nên nặng trĩu: “Tam hoàng tử cũng không ngoại lệ, nhưng hắn còn có muội muội ruột cùng mẹ, Chinh Dương công chúa.”
Luận người thầm thương trộm nhớ Định Bắc hầu Tạ Thanh Yến tại kinh thành, Chinh Dương công chúa luôn là người có thân phận cao quý nhất. Dù Thích Bạch Thương sống ở chốn hẻo lánh, cũng từng nghe danh vị công chúa này si mê Định Bắc hầu đến điên cuồng này.
“Trước đây, những lời đồn xoay quanh ba người …” Thích Bạch Thương dần ngộ ra: “Chẳng qua là kết quả của thế cục giằng co quyền lực?”
“Không sai.” Thích Uyển Nhi đáp, giọng cay đắng: “Biểu ca của muội, bác ruột, mẫu thân, thậm chí là toàn bộ Tống phủ, đều muốn dùng muội làm quân cờ để đối đầu với Chinh Dương công chúa. Dù Định Bắc hầu cuối cùng có cưới vị công chúa kia làm chính thê đi chăng nữa, Nhị hoàng tử vẫn sẽ nhất quyết đẩy muội vào làm thiếp cho Tạ Thanh Yến.”
“Hắn làm sao dám ?!” Ánh mắt Thích Bạch Thương chợt lạnh như băng sương.
Thích Uyển Nhi thoáng khựng lại, khi hồi hồn, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Thích Bạch Thương, nàng bất giác phì cười.
“E rằng trên đời này, chi có tỷ tỷ là thật lòng thương muội mà thôi.”
Nói thì nói như vậy, nhưng nàng hiển nhiên không hề tin tưởng Thích Bạch Thương có thể làm gì để thay đổi được cục diện.
Thích Bạch Thương không giải thích thêm: “Nếu ta là Tạ Thanh Yến, tuyệt đối sẽ không trợ giúp bất kỳ bên nào.”
“Không trợ giúp bên nào?” Thích Uyển Nhi sững sờ, sau đó lắc đầu đầy bất lực: “Nếu xem kinh thành là biển cả mênh mông, thì chốn cung cấm chính là xoáy nước thăm thẳm nhất. Đã đứng gần trung tâm quyền lực, chẳng ai có thể đứng ngoài vòng xoáy ấy. Dù là Định Bắc hầu, Trấn Quốc công tương lai cũng là như vậy.”
“!”
Sắc mặt Thích Uyển Nhi đột ngột biến đổi, kinh hãi tột độ, suýt chút nữa đã đưa tay bưng kín miệng Thích Bạch Thương. Đến khi lấy lại được bình tĩnh, gương mặt Thích Uyển Nhi vẫn còn trắng bệch, vội đè thấp giọng xuống: “Tỷ tỷ, muội cầu xin tỷ, chỉ cần tỷ còn ở kinh thành một ngày, tuyệt đối không được nhắc đến… Đại hoàng tử trước mặt bất kỳ người nào khác.”
Khi Thích Uyển Nhi nhắc đến ba chữ “Đại hoàng tử”, âm thanh cố tình đè ép đến mức thấp nhất có thể, thậm chí trong âm thanh còn có chút run rẩy. Lòng Thích Bạch Thương không khỏi dấy lên tò mò: “Vì lẽ gì?”
Thích Uyển Nhi chần chừ hồi lâu mới ghé sát lại gần Thích Bạch Thương hơn, thì thầm: “Tỷ tỷ có từng nghe chuyện về Bùi gia, đệ nhất thế gia năm xưa, bị tru di vì tội tham ô mưu phản chưa?”
Thích Bạch Thương trầm ngâm: “Tựa hồ có nghe qua một chút.”
“Vị mà tỷ tỷ vừa nhắc đến, chính là con trai ruột của cố Hoàng hậu Bùi thị.” Khi nhắc đến người này, trong ánh mắt Thích Uyển Nhi bất giác ánh lên sự ngưỡng mộ, khó lòng che giấu.
“Đại hoàng tử là đích tử đầu tiên, được Bùi thị sinh ra tại Huệ Vương phủ, lúc bấy giờ Hoàng thượng vẫn chưa kế vị. Nghe đồn, hắn trời sinh thông tuệ, vừa lên ba đã bộc lộ tài học xuất chúng hơn người, không chỉ tinh thông văn lý, hiểu biết thông hiểu mà còn vô cùng yêu thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Năm tuổi đã tự mình điều khiển tuấn mã, được tổ phụ của hắn, Tiên Hoàng, yêu quý vô cùng. Có lời đồn rằng, chính vì quá mức thương yêu đứa cháu đích tôn này mà Tiên Hoàng đã truyền ngôi cho Hoàng thượng, dù ngài là đích nhưng không phải đích trưởng tử.”
Thích Bạch Thương chống cằm, cụp mi lắng nghe: “Dân gian kể chuyện đến đoạn này, câu tiếp theo thường là: ‘Than ôi, trời xanh đố kỵ anh tài.’”
Thích Uyển Nhi bật cười khẽ, chính vì câu nói đầy hàm ý này mà thoát khỏi nỗi xót xa vừa rồi: “Than ôi, trời xanh đố kỵ anh tài… Hoàng thượng đăng cơ chưa đầy hai năm, Bùi gia đã bị khép vào tội mưu phản, cả tộc bị xử trảm.”
Thích Bạch Thương vừa định tiếp lời “quả nhiên là vậy”, lại đột nhiên tỉnh ngộ, ngẩng đầu đầy nghi hoặc: “Dù cho có tru di cửu tộc, cũng không đến mức liên lụy, tước bỏ thân phận của một hoàng tử trong hoàng thất chứ?”
“Chuyện năm đó xảy ra cụ thể thế nào, người ngoài không ai rõ.” Thích Uyển Nhi khẽ thở dài, không rõ là vì ai, “Chỉ biết sau khi Bùi gia bị tru diệt, vào một ngày Bệ hạ cùng các phi tần, hoàng tử đang đi săn mùa thu tại hành cung. Bùi hoàng hậu đã giam Đại hoàng tử trong điện Khải Vân rồi phóng hỏa tự thiêu. Mẫu tử cùng c.h.ế.t.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
