Hồ Hồng mặc bộ đồ nhung xanh sang trọng, trên cổ là chuỗi ngọc trai to bản nổi bật, toát lên khí chất quý phái.
Bà vỗ nhẹ lên tay con trai: "Mẹ cũng đâu muốn ép con, nhưng chuyện này đã đến tai bà nội con rồi. Mình đâu cần thật lòng, cứ diễn cho qua chuyện là được."
Không biết ai nhiều chuyện mà chuyện Thẩm Lương đẩy Đường Kiều Kiều đã đến tai cả bà cụ bên kia bờ Thái Bình Dương. Bà gọi điện mắng một trận, nhất định bắt Thẩm Lương phải đến xin lỗi cô út ngay trước mặt.
*Có được cơ hội gả vào nhà họ Thẩm là phúc tám đời của con nhỏ Đường Kiều Kiều đó, lại dám ỷ thế hiếp người sao? Để xem lát nữa với tư cách là chị dâu, mình sẽ cho cô ta biết thế nào là lễ độ.*
"Ồ, khách quý ghê."
Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ tầng trên, Hồ Hồng và Thẩm Lương cùng ngẩng đầu nhìn lên.
Đường Kiều Kiều mặc một chiếc váy dài màu champagne ôm sát người, tóc búi gọn gàng, trang điểm tinh tế. Cô đặt tay lên lan can, từ từ bước xuống. Khí thế của cô làm Thẩm Lương nghẹn họng, không nói nên lời.
"Vâng, thưa phu nhân." Dì Vương kính cẩn bưng tách trà đi.
Hồ Hồng nhìn người phụ nữ tràn đầy khí chất trước mắt mà không khỏi thắc mắc – mọi thứ hoàn toàn khác với tưởng tượng của bà ta.
Tại sao Đường Kiều Kiều lại đi từ lầu hai xuống? Theo những gì bà ta biết, từ sau khi gả vào đây, cô luôn ở tầng một, còn tầng hai là khu vực riêng của Thẩm Ước, cô vốn chẳng thể đặt chân tới. Hơn nữa, quan hệ giữa cô và Thẩm Ước đáng lý ra phải là nước sông không phạm nước giếng, nhìn nhau chán ghét mới đúng. Vậy mà hiện tại cô lại ra dáng nữ chủ nhân, còn dì Vương – người giúp việc lâu năm được điều từ nhà cũ qua – lại nghe lời cô răm rắp.
Dì Vương mang trà mới pha lên, lúc này Đường Kiều Kiều mới chậm rãi lên tiếng: "Chị dâu bận rộn như vậy, hôm nay sao lại rảnh rỗi ghé qua đây?”
Hồ Hồng thu lại vẻ mặt, cười xã giao: "Chị tới thăm hai người một chút. Em gả vào đây cũng được một thời gian rồi, sống có quen không? Quan hệ với Thẩm Ước thế nào?”
Đường Kiều Kiều ngả người tựa lưng vào ghế, làm ra vẻ ngượng ngùng rồi cười khẽ: "Bọn em rất tốt. Hiện tại một ngày anh ấy cũng chẳng rời em được."
Cô không hề nói quá. Bây giờ Thẩm Ước chỉ ăn được đồ cô nấu, chẳng phải là không rời được cô hay sao?
Lúc này, cửa phòng trên tầng hai bỗng mở toang. Câu nói dưới lầu truyền thẳng vào tai Thẩm Ước.
*Một ngày cũng không rời được cô???*
Đường Kiều Kiều nói ra câu này mà không biết ngượng à!
"Vậy thì tốt rồi." Hồ Hồng tiếp lời, "Mẹ chồng và anh cả của em rất lo cho sức khỏe của Thẩm Ước. Gần đây có gọi bác sĩ tới kiểm tra không?”
Đường Kiều Kiều đáp: "Anh ấy không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ cần điều dưỡng tốt là được."
Chồn chúc Tết gà, rõ ràng không có ý tốt lành gì. Thẩm Ước có kiểm tra sức khỏe hay không, chẳng lẽ Hồ Hồng không biết?
Trước đây mỗi lần bác sĩ đến, tất cả kết quả đều phải báo lại cho vợ chồng bà ta, để bọn họ theo dõi sát sao tình hình của Thẩm Ước.
Nhưng thứ gọi là “quan tâm anh em" ấy, thực chất chỉ là mong anh nằm liệt giường suốt đời mà thôi.
Thẩm Ước là con út được sinh muộn, từ nhỏ đã được cha mẹ cưng chiều hết mực. Sau khi ông cụ Thẩm qua đời, bà cụ càng quý đứa con út này hơn ai hết. Nếu không vì tai nạn giao thông năm đó, Thẩm Ước có lẽ đã là người đứng đầu Tập đoàn Thẩm thị.
Nhưng hiện tại, Thẩm Dung, anh trai của anh, đã thay thế vị trí đó.
Tuy vậy, vì số cổ phần trong tay bà cụ và Thẩm Ước vẫn chiếm tỷ trọng lớn, nên vợ chồng Thẩm Dung - Hồ Hồng vẫn phải dè chừng. Sau đó, lấy lý do dưỡng bệnh, bọn họ đưa bà cụ ra nước ngoài, để rồi dễ bề khống chế một "kẻ tàn phế” ở lại trong nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
