Đường Kiều Kiều đáp gọn lỏn: "Ngủ quên, điện thoại hết pin."
Anh Tiền gào lên trong điện thoại: "Lý do lý trấu gì cũng được, giờ lập tức lết xác tới công ty ngay cho tôi, cô có lịch trình rồi!"
Cái gì cơ? Không phải gọi để mắng té tát rồi bắt cô đền tiền hợp đồng và cuốn gói à?
"Bị chửi thê thảm trên mạng thế mà vẫn có việc tìm đến tôi sao?" Đường Kiều Kiều cảm thấy khó tin, cái thế giới này đúng là vận hành theo một logic kỳ quái.
Trong nguyên tác làm gì có đoạn này, chẳng lẽ vì cô nhập vai quá sâu mà cốt truyện đã bắt đầu lệch hướng?
Anh Tiền rõ ràng cũng đang trong trạng thái ngạc nhiên mừng rỡ: "Không ngờ phải không? Cô lần này đúng là 'trong cái rủi có cái may', tai tiếng một phát là nổi như cồn luôn! Hắc hồng cũng là hồng — trong cái giới giải trí này ai chẳng bị chửi, ngay cả siêu sao hạng A cũng có cả tá antifan, kẻ chẳng ai buồn quan tâm mới thật sự là thảm hại nhất!"
"Kiều Kiều này, cô theo tôi cũng lâu rồi, tôi biết cô là viên ngọc thô có tương lai mà. Giờ cơ hội trời cho đã đến rồi, nhất định phải nắm lấy cho chặt."
Đường Kiều Kiều: "..."
Anh Tiền đúng là con cáo già thành tinh, trở mặt nhanh hơn lật bánh tráng. Mấy lời mắng cô là đồ vô dụng, ăn hại vẫn còn văng vẳng bên tai mà giờ đã ngọt nhạt như rót mật rồi.
"Anh còn chưa nói là công việc gì?"
"Là show thực tế 'Thời Khắc Ngon Miệng' do Hami Gua Video sản xuất. Họ đang thiếu một khách mời cuối cùng, trùng hợp lại nhắm trúng cái nhiệt độ của cô hiện tại. Tôi đã thay mặt cô đồng ý rồi, hôm nay cô đến công ty một chuyến, chúng ta bàn chiến lược tẩy trắng... à nhầm, xử lý khủng hoảng."
"Chương trình quay ở đâu?"
"Ngay trong thành phố này thôi." Anh Tiền nói xong bỗng đổi giọng đanh đá: "Sao hả, giờ còn muốn kén cá chọn canh, đòi chọn địa điểm à? Tôi nói cho cô biết, cho dù là đi tới bộ tộc ăn thịt người ở rừng rậm Amazon thì cô cũng phải lập tức xách vali bay ngay cho tôi!"
Đúng rồi, đây mới là giọng điệu thật sự của Anh Tiền. Mấy lời nịnh hót thảo mai vừa nãy khiến cô nổi cả da gà.
Trước khi ra ngoài, cô nghĩ vẫn nên báo với Thẩm Ước một tiếng cho phải phép.
Cô rón rén vào phòng anh, phát hiện anh đã ngủ say rồi.
Cơn sốt đã hạ, lúc này anh nằm yên tĩnh trên giường, hàng lông mày giãn ra, không còn vẻ cáu kỉnh khó gần thường ngày, chỉ còn lại dáng vẻ mỏng manh yếu ớt khiến người ta nhìn vào không khỏi xót xa.
Đường Kiều Kiều đứng nhìn một lúc rồi lặng lẽ quay gót đi ra, không hề hay biết đôi mắt Thẩm Ước đã chậm rãi mở ra ngay sau lưng cô.
Khi Đường Kiều Kiều đến công ty quản lý, Anh Tiền đón tiếp nhiệt tình như gặp mẹ ruột, miệng không ngớt lời khen cô hiểu chuyện, biết nắm bắt thời cơ, còn quay sang bảo mấy nghệ sĩ đàn em phải học tập tấm gương của cô.
Đường Kiều Kiều đâu có mù, mấy nghệ sĩ kia tuy ngoài miệng tán thưởng vài câu xã giao nhưng ánh mắt nhìn cô toàn là vẻ coi thường, khinh miệt. Trong mắt họ, Đường Kiều Kiều chẳng qua chỉ là loại "trà xanh" nhờ bám vào danh tiếng của đại minh tinh Thẩm Lương mới nổi lên được chút tiếng tăm dơ bẩn, chẳng đáng để bọn họ để vào mắt.
Mà nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, đúng là thế thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)