"Không phải nói Huyền Giáp Trùng là yêu vật cấp thấp, cùng lắm chỉ đạt đến Luyện Khí Tầng Ba hả? Sao lại có con Tầng Năm thế này!"
Dù tu vi thấp, nhưng nếu cảnh giới không vượt quá hai tầng, người ta vẫn có thể cảm nhận mơ hồ sức mạnh đối phương. Những tạp dịch khác đều ở Luyện Khí Tầng Một hoặc Hai, chỉ có Quách Thiên Sơn là Tầng Ba. Vừa cảm nhận được một con Huyền Giáp Trùng Tầng Năm, sắc mặt gã lập tức thay đổi.
Bỏ chạy sao?
Nhưng bọn họ còn chưa thu dọn xác trùng, nếu bỏ chạy bây giờ, chuyến đi hôm nay coi như uổng phí rồi.
Hơn nữa… Nghĩ đến ân tình của chủ nhân, đến ánh mắt chờ mong khi y tiễn bọn họ đi, Quách Thiên Sơn siết chặt đao, hét lớn: "Các ngươi mang đồ đi trước, ta sẽ đối phó với nó!"
Nhưng dù Quách Thiên Sơn lợi hại thế nào, một mình gã sao có thể đánh bại được một con yêu vật Tầng Năm cơ chứ?
Dưới ánh nắng mặt trời, lớp vỏ của Huyền Giáp Vương Trùng lóe lên ánh sáng ngũ sắc, khiến mọi người hoa cả mắt. Bản năng con người thôi thúc bọn họ phải quay đầu bỏ chạy ngay đi.
Mã Hoằng Tuyên - người triệu hồi ra Mệnh Khí là cái cân, bỗng nhớ lại lời nói của chủ nhân tối qua.
"Cân đúng sai trắng đen, cân công đạo cao thấp…" Hắn ta lẩm bẩm nhắc lại câu nói đó: "Chủ nhân đối với ta có đại ân, Quách huynh đệ với ta có nghĩa lớn. Nếu giờ ta bỏ chạy chỉ để sống tạm, thì còn gì là đúng sai, còn gì là công đạo nữa…"
Mã Hoằng Tuyên không nhận ra là ánh mắt của hắn ta lúc này đang lập lòe sáng rọi đến cỡ nào, hắn ta thẳng lưng mà cất cao giọng: "Ta không đi! Chúng ta cùng nhau đối phó với nó!"
Sau tiếng hô của Mã Hoằng Tuyên, những người khác nhanh chóng hưởng ứng: "Ta cũng không đi!"
"Phải cùng nhau đi!"
Đúng vậy, hôm qua tưởng chừng là cục diện chết nhưng vẫn còn có thể xoay chuyển được cơ mà! Hôm nay có nhiều người như vậy, chỉ đối mặt một con trùng mà đã khiếp sợ thì còn tu tiên làm gì nữa? Quay về thôn trồng trọt, cả đời làm phàm nhân cho xong!
Quách Thiên Sơn phát hiện Vương Trùng vốn còn đang nhìn chằm chằm vào mình bỗng vặn vẹo đầu nhìn về phía sau lưng gã, gã mới kinh ngạc phát hiện nhóm tạp dịch lúc nãy còn đang sợ hãi - giờ đây lại đều đồng lòng xông tới.
Thấy thế, trong lòng Quách Thiên Sơn dâng lên ý chí mãnh liệt: "Tốt! Cùng lên nào!"
Vương Trùng không dễ đối phó. Dù tất cả mọi người đồng lòng thì vẫn không tránh khỏi cảnh đổ máu.
Vương Trùng có tốc độ rất nhanh. Nhiều lần Quách Thiên Sơn chém hụt, mắt nhìn nó lao về phía người yếu nhất. Quách Thiên Sơn rùng mình, rạch một vết dài trên cánh tay, máu tươi nhanh chóng tuôn xối xả.
Huyền Giáp Trùng vốn thích ăn máu thịt, vừa ngửi thấy mùi máu là đã lập tức chuyển mục tiêu lao về phía Quách Thiên Sơn.
"Quách huynh đệ!"
"Quách đại ca!"
Không chỉ những tạp dịch tại hiện trường, ngay cả Trì Nhất Huyền đang theo dõi từ xa cũng cảm thấy chấn động: "Trời ạ, người này lúc đánh nhau liều mạng đến thế sao!"
Điều khiến y ngạc nhiên hơn vẫn còn ở phía sau. Có lẽ vì quá nóng lòng muốn cứu đồng đội, Vạn Thiên Hữu - người tối qua đã triệu hồi hoa cúc thơm, bỗng ngộ ra cách sử dụng thực sự của Mệnh Khí. Hắn hét lớn, vứt bỏ cây gậy vô dụng trên tay rồi triệu hồi hoa cúc. Cánh hoa bung ra một làn khói đặc, làm tốc độ của Vương Trùng chậm đi đáng kể.
Những người khác cũng bộc lộ sở trường riêng. Người có Mệnh Khí là dây thừng dùng nó để kết ra một tấm lưới lớn; Mệnh Khí là giẻ lau thì che mắt Vương Trùng; còn Mệnh Khí là chổi thì quét ra một cơn gió mạnh làm nó ngã trái ngã phải…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)