Trì Nhất Huyền liếc gã một cái: "Không thì sao? Nhiều người như vậy mà vứt đây xong rồi mặc kệ à?" Đây là căn cứ địa của y, điểm số của y, nơi lực lượng của y bắt đầu, ném cái gì thì ném nhưng không thể đem điểm số của y ném đi được
Nghe vậy, ánh mắt của Quách Thiên Sơn và những người khác đều hơi nóng lên. Đáy lòng bọn họ biết mình chỉ là đám phàm nhân, vốn không có giá trị gì đối với tiên sư. Nhưng y không chỉ bằng lòng che chở bọn họ, chỉ dạy bọn họ, mà giờ đây còn lập Luyện Khí phường, tạo cho bọn họ một con đường mưu sinh.
Cái sự lo lắng chu đáo như vậy, ngay cả cha mẹ ruột cũng không hơn được đâu.
Nhóm tạp dịch lập tức đồng thanh đáp ứng, không chút chần chừ chậm trễ. Bọn họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc, cưỡi ngựa xuất phát.
Sau khi bọn họ rời đi, Trì Nhất Huyền không ra khỏi Luyện Khí phường ngay mà đứng cạnh lò luyện khí, điều khiển Mệnh Khí chuyển đổi góc nhìn để âm thầm giám sát.
Như đã nói, hiện tại y không tiếc dùng ác ý lớn nhất để đánh giá mọi người ở đây. Hôm qua y cứu bọn họ và hứa hẹn che chở, sự cảm kích ngay lúc đó của bọn họ là thật. Nhưng lòng người dễ thay đổi, qua một đêm, làm sao y biết được suy nghĩ của bọn họ có thay đổi hay không?
Nếu chẳng may bọn họ cưỡi ngựa bỏ trốn, hoặc để lấy lòng Kỳ Trân Đường mà chạy đi mật báo thì y nhất định sẽ ra tay tàn nhẫn, kích hoạt kỹ năng số ba để bọn họ bỏ mạng lại nơi này. Căn cứ địa của y còn đang trong giai đoạn chớm nở, y không cho phép ai làm lộ tin tức của y ra ngoài cả.
Không ngờ, từ đầu đến cuối, đám người này lại thật sự đi đúng hướng y chỉ định, không hề xảy ra điều gì theo chiều hướng xấu mà y đã dự đoán.
"Thật lạ. Hôm qua thì không nói làm gì. Nói cho cũng thì trong mắt bọn họ, ta là tu sĩ nên có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào, còn bọn họ thì không thể. Bọn họ sợ Kỳ Trân Đường đổ tội cho cái chết của hai tên quản sự lên đầu bọn họ nên mới đến cầu xin ta che chở. Nhưng hôm nay ta đã nói rõ ràng sẽ ở lại đây, vậy mà bọn họ vẫn không thay đổi ý định."
Trì Nhất Huyền không cảm thấy mỗi người đều sẽ lấy oán trả ơn, nhưng trong mười người đi đánh trùng, xác suất lớn vẫn sẽ có một - hai kẻ xấu. Y còn chuẩn bị sẵn sàng để có kẻ phản bội thì sẽ kích hoạt kỹ năng số ba để dằn mặt một trận nữa chứ. Kết quả lại chẳng có gì xảy ra.
Mệnh Khí nói với giọng ôn hòa: [Có lẽ bọn họ thật sự cảm động đến rơi nước mắt với ngài chăng?]
Trì Nhất Huyền vuốt cằm: "Ngươi chỉ là một khí linh mới sinh, quá coi thường sự phức tạp hiểm ác của lòng người rồi. Nghe qua chuyện nông dân và con rắn chưa?"
Mệnh Khí: […]
Cậu chàng cường tráng ấy tên là Cừu Bình An, được tiên sư vỗ vai như vậy là nó đã cảm thấy như vừa nhận được vinh dự lớn lao cỡ nào. Cơ thể nó run lên vì kích động, lớn tiếng đáp: "Vâng!"
Nương ơi, từ nay về sau con sẽ không rửa bên bả vai này nữa!
Những tạp dịch khác thì lộ vẻ ghen tị nhìn nó.
Đến giờ, đoàn phụ trách vận chuyển người cũng đã đến.
Người dẫn đầu đội ngũ này cũng chỉ là một quản sự nhỏ, lão cưỡi ngựa đứng nhìn từ xa chứ không dám đến gần sơn cốc, vì thế lão cũng không nhận ra mấy cỗ xe chở tù ở phía trước đã bị mất ngựa cả rồi. Lão chỉ liếc Cừu Bình An một cái rồi hỏi: "Quản sự Vương đâu rồi?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

