Có điều, với Trì Nhất Huyền hiện tại thì dù là tam đại tông môn hay Khổ Hải đều là chuyện rất xa xôi. Mà Khổ Hải Đạo bên cạnh Vô Danh cốc này cũng đã bị căn cứ địa của y chặn lại rồi, trong thời gian ngắn sẽ không xảy ra rắc rối gì, tạm thời có thể gác qua một bên.
Trì Nhất Huyền hoãn việc này lại vô thời hạn, rồi bắt đầu suy nghĩ về căn cứ địa của mình.
Nếu là đang chơi trò chơi, chắc chắn y sẽ chạy đến một vùng đất màu mỡ có nguồn nước để xây căn cứ. Nhưng hiện tại căn cứ địa của y lại ở Vô Danh cốc. Dù không có Khổ Hải Đạo bên cạnh, đây cũng không phải nơi lý tưởng để sinh sống.
Bên trong sơn cốc chủ yếu là đất bằng, có thể nhanh chóng dựng nhà trong giai đoạn đầu. Nhờ được bao quanh bởi các vách núi, chỉ có lối ra ở phía Đông, lưng lại tựa vào Khổ Hải Đạo, rất dễ phòng thủ.
Nhưng nơi này cực kỳ khô hạn, phần lớn đất đai đều đã bị hoang mạc hóa, khô cằn đến mức cỏ mọc thưa thớt. Nguồn nước gần nhất cách đây 80 dặm. Đừng nói khai hoang trồng trọt, ngay cả nước uống cũng là một vấn đề lớn.
Phải giải quyết như thế nào đây?
Đúng lúc đó, Trì Nhất Huyền bỗng cảm nhận được điều gì, ánh mắt y rơi vào một điểm trên bản đồ. Điểm đó lập tức phóng to, hiện ra khung cảnh trong Vô Danh cốc.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, y thấy Quách Thiên Sơn dẫn đầu 30 tạp dịch đang lần lượt thả các nô lệ ra khỏi lồng. Mỗi lần thả một người, các tạp dịch lại không chê phiền mà liên tiếp nhấn mạnh:
“Các ngươi đúng là gặp may lớn… Chủ nhân của chúng ta không chỉ cứu các ngươi, mà còn đồng ý che chở cho các ngươi. Từ nay về sau phải biết mang ơn đội nghĩa, nghe rõ chưa?”
Một nô lệ run rẩy dò hỏi: “Chủ nhân… Xưng hô như thế nào ạ?”
Nhóm tạp dịch đáp rất kiên nhẫn: “Chủ nhân của chúng ta bọn họ Trì, các ngươi cứ gọi là chủ nhân là được. Ngài ấy là một tiên nhân chân chính, là người thiện lương nhất trên đời này.”
Trì Nhất Huyền: “…”
Cứu mạng! Y chỉ bảo nhóm tạp dịch thả người, không bảo bọn họ bịa thêm chuyện thế này! Nhóm tạp dịch lại còn bày ra bộ dáng chân tình tha thiết, làm y càng thêm xấu hổ. Đã vậy còn bắt gọi “chủ nhân”, nghe thật biến thái!
Trì Nhất Huyền sống không còn gì luyến tiếc: “Thôi, cứ để vậy đi.” Hiện tại y còn nghèo rớt mồng tơi, ngay cả lương thực còn chưa lo xong, lấy gì làm nền tảng mà xây dựng tinh thần. Chuyện này để sau tính, trước tiên phải lo cho mọi người no ấm cái đã.
Nhưng rất nhanh y đã phấn chấn trở lại, vì vừa nhận được điểm thưởng.
Màn nhấn mạnh của nhóm tạp dịch tuy khiến y xấu hổ, nhưng lại rất hiệu quả. Khi các nô lệ lần lượt được thả, bọn họ cũng dần nhận ra vùng đất dưới chân và bản thân bọn họ là “tài sản” thuộc về ai.
Cuối cùng, hơn 200 điểm số đã vào tài khoản. Cộng thêm 100 điểm trước đó, hiện tại y có tổng cộng 357 điểm.
[Chúc mừng ngài, tuy số lượng rất ít nhưng ngài đã có được con dân. Đây là bước đầu tiên trên con đường trở thành bá chủ thiên hạ. Xin hãy đặt tên cho căn cứ địa của ngài.]
Trì Nhất Huyền suy nghĩ một lát rồi nói: “Gọi là Triều Ca đi!”
Ở quê hương của y, triều đại sớm nhất có tài liệu xác thực là nhà Thương, và Triều Ca chính là kinh đô của nhà Thương. Với y, “Triều Ca” là một cái tên rất có ý nghĩa, như đang đánh dấu bước đầu tiên của y tại thế giới này.
[Căn cứ địa ban đầu “Triều Ca” được đặt tên thành công! Thưởng 1.000 điểm. Hiện tại ngài có tổng cộng 1.357 điểm. Ngài có muốn rút điểm để tăng cấp không?]
Trì Nhất Huyền xác nhận rút điểm.
Ngay lập tức, thanh cấp bậc trên giao diện sáng lên, từng bậc được đẩy lên, cuối cùng dừng lại ở ô thứ tư.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)