[Được, nhưng ngài cũng không cần quá lo lắng đâu.]
Nghe giọng nói ôn hòa của Mệnh Khí, Trì Nhất Huyền kinh ngạc nói: “Sao vậy?”
Mệnh Khí: [Phạm vi điều tra của ta đã mở rộng đến bán kính 100 dặm. Tại một nơi cách đây 80 dặm, có một đoàn thương buôn đang nói về chuyện phong ấn Khổ Hải Đạo. Bọn họ nói hôm nay là ngày 5 tháng 7, còn ba ngày nữa là Khổ Hải Đạo sẽ mở ra. Bọn họ muốn trong vòng ba ngày phải đi xuyên qua khu vực này để tránh gặp phải xui xẻo khi Khổ Hải Đạo mở ra.]
Trì Nhất Huyền nghe vậy thì hai mắt sáng lên: “Vậy tức là ít nhất cũng phải 3 ngày nữa thì Kỳ Trân Đường mới nhận ra có điều bất thường đúng không?”
[Không chỉ thế. Kỳ Trân Đường cũng không thể biết là thực ra Khổ Hải Đạo đã mở sớm hơn ba ngày, vậy nên bọn họ vẫn đang vận chuyển người hiến tế đến đây. Phong ấn Khổ Hải Đạo sẽ mất thời gian khoảng một ngày, cộng thêm thời gian đi về thì phải ít nhất năm ngày nữa thì bọn họ mới phát hiện ra là nơi này đã xảy ra chuyện.]
Trì Nhất Huyền cười: “Nói vậy, nếu hành động khéo léo, ta không chỉ có năm ngày nghỉ ngơi chỉnh đốn, mà còn có thể “nhặt” thêm một lô người hiến tế của Kỳ Trân Đường nhỉ?”
[Đúng vậy.]
“Vậy thì quá tốt rồi!” Trong lòng Trì Nhất Huyền thấy nhẹ nhõm hắn. Cảm giác áp lực đã biến mất, ánh mắt y nhìn Quách Thiên Sơn cũng trở nên ấm áp hơn rất nhiều.
Quách Thiên Sơn lúc này đã kể hết những gì gã biết. Gã đương nhiên không biết rằng tiên sư đang trao đổi với Mệnh Khí của mình, cho dù thật lâu vẫn không nghe thấy tiếng đáp lại, gã vẫn chỉ đứng im như tượng chứ không dám ngẩng đầu. Không biết đã bao lâu trôi qua, khi tiếng nước chảy trong vườn trở nên rõ ràng hơn, cuối cùng gã cũng nghe thấy tiên sư lên tiếng: “Đưa ba mươi người bên ngoài vào đây đi.”
Quách Thiên Sơn bất ngờ ngẩng đầu lên, gần như không kìm được sự kích động. Gã cố gắng khắc chế khóe môi đang phát run, cung kính đáp: “Vâng.”
Rất nhanh, ba mươi người còn lại đã được dẫn vào bên trong tòa nhà.
Trì Nhất Huyền một lần nữa lại cảm thán là mình tiêu một trăm điểm này quá là đáng giá.
Trì Nhất Huyền vận dụng kỹ năng "Linh hồn Bá Nhạc", tiếc rằng là không thấy thêm một cọng dưa muối phát sáng nào trên đỉnh đầu bọn họ cả. Điều này khiến y hơi thất vọng.
Nhưng không sao, dưới bầu trời này chẳng có ai là không thể giúp y kiếm được điểm số hết.
Vì vậy, sắc mặt Trì Nhất Huyền lúc này có thể nói là tương đối ôn hòa: “Các ngươi biết ta là ai không?”
Nhóm tạp dịch nhìn nhau, lại trộm nhìn về phía Quách Thiên Sơn, vẻ mặt như muốn nói gì đó rồi lại thôi. Cuối cùng, Quách Thiên Sơn lại đại diện mà lên tiếng: “Chúng ta từng nghe quản sự nói, ngài trước đây là một tu sĩ.”
Nhìn dáng vẻ của bọn họ, Trì Nhất Huyền biết ngay hình ảnh điên điên khùng khùng trước đây của nguyên thân đã để lại ấn tượng khắc sâu trong lòng bọn họ rồi. Y nhướng mày: “Bất kể trước đây ta là ai, là người như thế nào, các ngươi chỉ cần nhớ một điều - ta họ Trì. Từ nay về sau, ta chính là…” Chữ “ông chủ” nghe có vẻ hiện đại quá, y dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Chủ nhân của các ngươi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


