Beta: Như Bình + Kim NC + Thỏ SN
Ta vội thốt lên: “Hoàng thượng, thần thiếp và Cố công tử hoàn toàn trong sạch!”
“Nếu trong sạch tại sao phải che giấu!” Hắn hỏi với khí thế bức người. Ngừng một lát hắn lại nói: “Che giấu cho y đã đành, nhưng hộp thuốc mỡ kia nàng còn muốn giấu sao!”
“Thần thiếp…”
Quả thực vì ta nghĩ hộp thuốc mỡ kia là của Cố Khanh Hằng nên mới giấu diếm, nếu bây giờ lại nói do Thiên Lục đưa, vậy càng làm hắn nghĩ ta thật sự là người của Cố Địch Vân, Thiên Phi và Thiên Lục ở ngoài sáng, còn ta ở trong tối.
Mặc kệ ta có thừa nhận hay không, cũng đã đem con dấu “Cố phủ” đóng càng sâu hơn trên người ta.
Thiên Lục thật lợi hại, chỉ cần dùng một hộp thuốc mỡ, đã có thể đẩy ta ra giữa dòng nước xoáy.
Hắn phẫn nộ nhìn ta, rất lâu sau thốt ra một câu: “Nếu ngay từ đầu nàng đã thích Cố Khanh Hằng, thì không nên tiến cung! Nàng đã vào cung thì chỉ có thể làm người của trẫm, nếu nàng dám động lòng với những nam nhân khác dù chỉ thoáng qua, trẫm sẽ không dễ dãi như thế nữa đâu!”
Ta rốt cuộc cũng giật mình.
Bởi vì hắn nói, hắn nói, nếu ta dám động lòng dù chỉ thoáng qua với những nam nhân khác, hắn sẽ không dễ dãi như thế với ta.
A.
Nhìn bộ dáng vô cùng tức giận của hắn, ta bỗng nhiên muốn cười.
Ta có thể hiểu rằng hắn đang ghen không? Ta khiến hắn nổi cơn ghen ư.
Hắn đâu biết rằng, ngoại trừ hắn, ta chưa bao giờ động lòng với những nam nhân khác dù chỉ một chút.
Ta với Khanh Hằng, chẳng qua là tình thanh mai trúc mã, mặc dù ta cẩn thận quý trọng và nâng niu tình cảm ấy từng li từng tí, nhưng cuối cùng đó không phải là tình yêu, ta cúi người, lớn mật ôm lấy hắn. Hắn thấp giọng hừ một tiếng, nhưng không đẩy ta ra, ta cười nói: “Hoàng thượng đường đường là Thiên tử, lại đi so đo với một thị vệ sao?”
Hắn cắn răng, ta nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của hắn, bỗng nhiên hắn không đề cập tới chuyện của Cố Khanh Hằng nữa mà đột nhiên nói: “Trẫm bị bệnh, tất cả các phi tần đều đến, chỉ duy nhất mình nàng không đến!”
“Cái giá của nàng xem ra rất lớn nhỉ, muốn trẫm tự chạy tới…”
Siết chặt vòng tay ôm lấy hắn, ta len lén cười: “Thần thiếp biết sai rồi.”
Ta thật sự vui sướng, chỉ vì, hắn tin ta.
Hắn tin ta.
Không hề giải thích dài dòng, cùng lắm chỉ nói mấy câu đơn giản nhưng hắn lựa chọn tin ta.
Hắn thở dài một hơi, thoải mái mở miệng: “Trẫm đau quá.”
Ta buông hắn ra, thấp giọng hỏi: “Người đau chỗ nào?”
“Ngực đau, đầu cũng đau.” Hắn nhắm mắt lại nói.
Ta than nhẹ một tiếng, đưa tay sờ sờ trán hắn, còn rất nóng, không biết ở Thiên Dận cung hắn đã uống thuốc chưa? Một lúc sau, nghe hắn không nói thêm gì nữa, ta nghiêng người qua, nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng, lệnh cho mọi người ở bên ngoài lui xuống nghỉ ngơi được không?”
Lần này hắn tới Cảnh Thái cung lại khiến mọi người hoảng hốt, kinh ngạc, không biết bọn họ quỳ bên ngoài đã bao lâu rồi, thấy hắn không nói lời nào, ta đứng lên, đi tới cửa. Vừa đẩy cửa ra, Lý công công thấy ta, vội hỏi: “Nương nương. Hoàng thượng thế nào ạ?”
“Hoàng thượng đang nghỉ ngơi.” Ta nhìn Phương Hàm đang ở phía sau y nói: “Cô cô, đi chuẩn bị một chén sơn tra chưng đường phèn.
Nghe vậy, Lý công công khẽ kêu lên: “Thuốc chữa ho đã chuẩn bị từ sáng sớm, nô tài vẫn dặn dò người hâm nóng đến vài lần rồi! Nô tài sẽ gọi người mang qua đây ngay!” Y vừa nói vừa muốn đứng dậy, bỗng nhiên y dừng lại, liếc mắt nhìn vào trong cánh cửa đang mở hờ, nhỏ giọng nói: “Nương nương, Hoàng thượng đã hạ lệnh bình thân chưa ạ?”
Ta thấy buồn cười nhìn mọi người nói: “Không sao cả rồi, tất cả lui xuống nghỉ ngơi đi.”
Nghe ta nói như thế, dường như mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Lý công công bò dậy, vội vàng đi xuống. Vãn Lương đi tới cạnh ta, thấp giọng nói: “Nương nương, người có cần nô tì ở lại hầu hạ không?”
“Không cần, tất cả lui xuống đi.” Dứt lời ta quay người vào trong.
Đóng cửa phòng lại thấy người nằm trên giường đang nhắm mắt, nghe ta ra ra vào vào, cũng không nói một câu. Một lúc sau, nghe thấy Lý công công ở bên ngoài gõ cửa nói: “Nương nương, sơn tra chưng đường phèn đã đưa tới ạ.”
Mở cửa phòng ra, Lý công công định bước vào, ta ngăn y lại, chỉ nói: “Đưa cho bản cung là được rồi, ngươi cũng lui xuống đi.”
Ta ngồi xuống, mở miệng nói: “Thần thiếp cho người mang một ít sơn tra chưng đường phèn đến đây, người mau uống đi.”
Hắn mở mắt ra, ta đưa chén sơn tra tới bên môi, hắn hé miệng uống. Mới uống được nửa bát sơn tra chưng đường phèn, đột nhiên nghe hắn mở miệng nói: “Trước đây, nàng cũng cho tiên sinh của nàng uống thứ này sao?”
Ta hơi ngạc nhiên, đang êm đẹp bỗng nhiên hắn lại nhắc tới Tô Mộ Hàn làm gì.
Ngước nhìn hắn, ta lắc đầu.
Ta chưa bao giờ làm một chén sơn tra chưng đường phèn cho Tô Mộ Hàn cả.
Hắn hừ khẽ một tiếng nói: “Lừa người.”
Ta cười nói: “Tiên sinh của thần thiếp không phải bị nhiễm phong hàn, uống thứ này có tác dụng gì chứ?”
Dường như hắn đột nhiên nhớ tới thứ gì đó, mở miệng hỏi: “Lần trước nàng xin trẫm cho thái y xuất cung chẩn mạch trị bệnh cho vị tiên sinh kia, có đoán ra y bị bệnh gì không?”
Ta hơi giật mình một lát, có chút thất vọng lắc đầu: “Thật không may, tiên sinh đã đi rồi.”
“Sao?” Hắn nhìn ta, đôi mày kiếm khẽ nhíu, nhưng không nói thêm gì nữa.
Đút hắn uống sơn tra xong, ta đứng dậy, lại bị hắn nắm chặt lấy cổ tay, ta hơi ngạc nhiên xoay người lại, nhưng hắn không nhìn ta, chỉ nói: “Tiên sinh của nàng bỏ đi, trẫm thấy nàng rất luyến tiếc đó.”
Ta giật mình, không rõ vì sao đột nhiên hắn lại nói thế.
“Chỉ tiếc, trẫm vốn cũng muốn gặp vị tiên sinh nàng tôn kính như thần kia, rốt cục là thần thánh phương nào.” Có lẽ là vừa rồi hắn ho quá nhiều nên giọng của hắn lúc này, lại càng khàn hơn.
Không biết vì sao, ta lại càng nhớ đến Tô Mộ Hàn.
Y luôn luôn khàn giọng gọi ta “Tử nhi”.
Người trên giường bỗng nhiên buông tay ta ra, ta giật mình hoàn hồn lại, xoay người đem cái bát không để trên bàn, mới quay lại ngồi bên giường. Hắn đã nhắm hai mắt, ta thấp giọng hỏi: “Hoàng thượng, đã cảm thấy đỡ hơn nhiều chưa?”
Hắn chỉ hừ một tiếng nhưng không đáp, mở miệng nói: “Dáng vẻ này của trẫm chắc hẳn sẽ làm nàng nhớ tới vị tiên sinh kia của nàng. "
Lời của hắn, cũng không phải câu hỏi, bởi trong lòng hắn đã xác nhận sự thật này. Ta đột nhiên cảm buồn cười, hôm nay hắn rốt cuộc bị làm sao vậy, hết lần này đến lần khác nhắc tới Tô Mộ Hàn?
Ta không nói lời nào, đột nhiên hắn mở mắt ra, ngồi dậy.
“Hừ…” Hắn đưa tay bóp trán.
Ta nhớ tới hắn từng nói bị váng đầu nên vội đưa tay đỡ hắn, khuyên nhủ: “Hoàng thượng nên nghỉ ngơi sớm một chút.”
Hắn chỉ cúi đầu trong chốc lát, lại ngước mắt nhìn ta, ánh mắt của hắn rất kỳ lạ, ta không biết vì sao hắn nhìn ta như vậy, một lát sau mới nghe hắn thấp giọng nói: “Đến cuối cùng trẫm vẫn cho rằng… Không nên như vậy.”
Ta nhíu mày nhìn hắn, không nên như thế nào? Cái gì không nên như vậy chứ?
Không đợi ta mở miệng hỏi, bàn tay to lớn của hắn bỗng nhiên đưa qua, chậm rãi vuốt ve gương mặt ta. Lòng bàn tay hắn vẫn rất nóng, thật sự rất nóng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Ta bỗng nhiên giật mình, vội nghiêng mặt đi, ta thấy rất rõ nét không vui hiện lên trong đôi mắt hắn, ta vội nói: “Hoàng thượng, để thần thiếp đỡ người nằm xuống thôi.”
Ta sợ mồ hôi trong lòng bàn tay hắn sẽ làm trôi nước thuốc trên mặt ta mà thôi, hắn chỉ vừa tin tưởng ta và Cố gia không có quan hệ gì, lần này nếu để hắn nhìn thấy dung nhan của ta là một khuôn mặt khác, hắn không tức giận thì không phải là Hạ Hầu Tử Khâm.
Hắn không nói lời nào, gập người xuống muốn ho khan nhưng đưa tay che miệng lại, cố gắng nhịn xuống.
Chẳng biết tại sao, bộ dạng này của hắn làm ta nhớ tới lời hắn vừa nói. Hắn nói, có phải dáng vẻ của hắn làm ta nhớ tới Tô Mộ Hàn hay không?
A, vì thế hắn mới cố chịu đựng, không ho trước mặt ta sao?
Hắn sợ ta nhìn thấy bóng dáng của Tô Mộ Hàn trên người hắn ư?
Ta đưa tay vỗ vỗ lưng hắn, nhẹ nhàng nói: “Hoàng thượng, có hai thứ dù thế nào cũng không nhịn được.”
Hắn khốn khổ cố sức ngăn cơn ho lại liếc nhìn ta, ta cười nói: “Thứ nhất là ho khan.”
“Phù, khụ khụ…” Hắn nhịn không được nữa, gập người ho khan.
Ta cười thầm nhìn hắn, một lát sau hắn mới thở hổn hển nói: “Trẫm phát hiện nàng càng lúc càng lớn mật.”
“Thần thiếp không dám.” Ta rũ mắt nhìn hắn, lại nghe hắn hỏi: “Thứ hai là gì?”
“Điều thứ hai, thần thiếp quên mất rồi.”
Hắn liếc xéo ta một cái nhưng cũng không hỏi nữa. Ta dìu hắn nằm xuống, hắn kéo ta lên giường. Ta chỉ đạp lung tung cho rớt hài xuống rồi trèo lên giường, nằm xuống cạnh hắn, hắn không ngủ, lại nói: “Trẫm càng ngày càng tò mò về vị tiên sinh kia của nàng.”
“Tò mò điều gì ạ?” Ta ngước mặt nhìn hắn.
Hắn thấp giọng nói: “Có thể dạy ra một đệ tử như nàng, khiến trẫm rất tò mò.”
Ta vội nói: “Vậy, nếu có cơ hội, Hoàng thượng sẽ cho thần thiếp gặp tiên sinh sao?”
Hắn cúi đầu nhìn ta, nét mặt không vui nhướng mày: “Chẳng lẽ nàng không biết phi tần trong hậu cung không được tự ý xuất cung sao?”
Ta nhích lại gần hắn, cười nói: “Vì thế, thần thiếp mới hỏi người.”
Hắn hừ khẽ, nhưng không đáp lại.
Qua một lúc lâu, ta cứ nghĩ là hắn đang ngủ, nhưng hắn lại mở miệng: “Trẫm còn biết, mẫu thân của nàng vốn là một kỹ nữ danh tiếng, được gả cho cha nàng làm thiếp.”
Chuyện của ta, hắn quả nhiên đã tra xét rất cặn kẽ.
Ta nhắm mắt lại, hỏi hắn: “Hoàng thượng ghét bỏ xuất thân của thần thiếp sao?”
Hắn hỏi lại: “Nàng nói thử xem?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
