An uyển nghi bước lên phía trước, tính cởi áo choàng của mình xuống khoác cho ta, nhưng ta ngăn nàng ta lại: “Không cần, thân thể của bản cung còn chịu đựng được.” Ta không phải là Thiên Lục, ta là nha đầu hoang dã của Tang gia.
Tuồng vui này đã hát xong, ta sẽ không giống như Thiên Lục, lấy thân thể của mình ra đùa bỡn.
“Nương nương làm như vậy là có ý gì?” Chợt nghe thấy Thiên Lục khẽ hỏi, trong giọng nói mang đầy ý nghĩ thâm sâu.
Ta khẽ cười một tiếng: “Ngươi nói thử coi? Bây giờ ngươi đang nhận được thánh sủng, bản cung không nên nịnh bợ ngươi một chút sao?” Gió thổi lên từ phía sau khiến sau lưng ta lạnh buốt. Ta nhịn không được khẽ run lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


