Beta: Như Bình
Lúc ta xoay người lại, thấy hắn trừng mắt nhìn ta, ta đành cười cười bước đến dìu hắn. Ăn no như vậy nằm nhiều sẽ không tốt. Ta đành lấy thân mình làm tấm đệm mềm mại cho hắn lót, để hắn dựa vào ta. Hắn như hờn dỗi hừ một tiếng, tỏ vẻ không muốn nói chuyện với ta.
Ta cảm thấy rất buồn cười, ăn no rồi bị như vậy cũng không phải là chuyện gì mất mặt, nhưng nhìn bộ dạng khăng khăng của hắn cứ như ta nợ hắn thứ gì.
Cao sơn tra được đưa tới, ta đút cho hắn một ít nhưng hắn lại quay mặt đi, cắn răng nói: “Trẫm ghét những thứ chua.”
Tính tình như này thực giống hệt đứa trẻ hay làm nũng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)