Món gì sao? Ta còn không biết nữa là. Liếc nhìn trong mâm, ta nghĩ một chút, thuận miệng nói: “Bánh vừng.” Dù sao cả cái bánh đều được rắc vừng, gọi bánh vừng chắc cũng không sai?
“Bánh vừng?” Hắn cúi đầu nhắc lại như để nhớ kỹ, đưa tay cầm một cái, ngửi ngửi, cau mày nói, “Cái tên thật tầm thường, nhưng mà quả thực rất thơm.” Vừa nói xong hắn đã đút một cái vào trong miệng.
Ta có chút kinh hãi, không nghĩ rằng hắn sẽ ăn thật, không khỏi bắt đầu cảm thấy lo lắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
