La Lê một mực bảo không về, lại có chiếc xe lăn đặc chế để bảo vệ bản thân, Lý Pháp nghĩ ngợi một hồi rồi bảo: "Cô nói chuyện với Cố Lâm xem sao."
La Lê điều khiển xe lăn — à không, bây giờ là cái giường đơn — ra xa một chút để liên lạc với Cố Lâm.
Lúc này, Cố Lâm không có nhiệm vụ. Đang đến giờ cơm tối, anh định gọi cho La Lê hỏi xem cô muốn ăn gì để ra nhà ăn mua, thì nhận được cuộc gọi của cô. Tuy nhiên, khi nghe La Lê thông báo tối nay sẽ không về, anh chìm vào im lặng.
Không nhận được phản hồi từ Cố Lâm, La Lê lặp lại lần nữa: "Tôi đi theo nhóm Lý Pháp ra đây, giờ một mình bỏ về thì không hay lắm. Với lại, tôi có khả năng tự bảo vệ mình, anh cứ yên tâm. Hồi trước đi làm nhiệm vụ, tôi ghét nhất cái kiểu muốn đến thì đến, muốn đi thì đi đấy."
Sự thật là vậy. Ngày trước, tuy thực lực của cô mạnh thật đấy, nhưng tuổi đời và vai vế lại nhỏ, nên khi dẫn dắt người trong tộc đi làm nhiệm vụ, kiểu gì cũng có vài kẻ thích thử thách giới hạn của cô. Những lúc đó, cô chẳng nói chẳng rằng mà trực tiếp dùng biện pháp mạnh, kẻ nào dám kháng lệnh là cô giáng Hồn Kỹ xuống đầu ngay tắp lự!
Hiện giờ, cô không muốn trở thành loại người mà chính mình từng ghét. Chỉ cần không làm vướng chân mọi người, cô muốn được đồng cam cộng khổ cùng các đồng đội.
Cố Lâm cũng chợt nhớ đến thân phận của La Lê trước đây. Cô không phải chưa từng chứng kiến sự kỳ diệu của thế giới này, một người như cô sao có thể cam tâm bị giam cầm trong một khoảng sân nhỏ hẹp. Thậm chí, Cố Lâm còn nhớ đến những lúc vô tình bắt gặp cô kiên trì tu luyện hồn lực. Dù cơ thể chẳng còn lấy một giọt hồn lực nào, nhưng điều đó cũng không thể làm lay chuyển ý chí tu luyện của cô.
Cho dù bị số phận trêu đùa, nhưng khát khao trở nên mạnh mẽ của cô chưa bao giờ thay đổi.
Nghĩ đến đây, Cố Lâm kìm nén nỗi lo lắng khi để cô ngủ lại bên ngoài, dịu giọng nói: "Nếu em đã quyết định thì tôi tôn trọng. Nhưng mà, em chắc chắn là có thể tự bảo vệ mình được chứ?"
Thế là, La Lê cầm đồng hồ thông minh, quay đủ mọi góc độ, dốc sức "chào hàng" chiếc xe lăn kiêm giường đơn này với Cố Lâm.
Nhìn La Lê giới thiệu chi tiết về chiếc giường đơn qua màn hình, trong đầu Cố Lâm bỗng lóe lên một suy nghĩ: "Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa."
Nếu La Lê chịu bán chiếc xe lăn này đi, e rằng nửa đời sau cô chẳng phải lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền nữa.
Tất nhiên, đó chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, anh không hề có ý định bắt La Lê phải bán nó. Dù sao thì an toàn vẫn là trên hết. Có chiếc xe lăn này, La Lê có thể tự do đi lại trong khu an toàn mới được lập ra này.
Tuy nhiên, Cố Lâm lại nảy ra một thắc mắc: "Chiếc xe lăn của em dùng năng lượng thạch cấp 6 phải không? Năng lượng hiện tại còn lại nhiều không?"
Xong chuyện chính, cặp vợ chồng son bỗng rơi vào khoảng lặng, chỉ biết nhìn nhau qua màn hình. La Lê hắng giọng, phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng: "Lý Pháp xào một ít Mặc Ngọc Tử ngon lắm, lát nữa xe chở hàng quay về, tôi sẽ gửi cho anh một ít nhé."
"Ừm," Cố Lâm gật đầu, rồi lại dặn dò thêm một lần nữa: "Em nhớ chú ý an toàn đấy, có việc gì thì gọi cho tôi ngay."
La Lê gật đầu: "Vậy thôi nhé, anh đi ăn cơm đi."
Cố Lâm đồng ý rồi ngắt kết nối.
La Lê ngồi trên chiếc giường đơn, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ thông minh một lúc lâu rồi mới quay lại lều.
Chẳng bao lâu sau, xe chở hàng đã tới. Nhóm Lý Pháp lấy gần như sạch sẽ tôm cá trong nhẫn không gian ra, chỉ giữ lại một ít loại cấp 3 làm lương thực dự trữ. Chỗ còn lại cùng với số cá tôm trong lều được chất lên xe chở về căn cứ.
La Lê cũng không quên gửi cho Cố Lâm ba, bốn cân Mặc Ngọc Tử.
Xe chở hàng vừa đi khuất thì một cơn mưa to lại trút xuống.
Lý Pháp cùng những người khác đội nón lên, cầm theo dụng cụ tiến thẳng ra bờ sông, La Lê cũng nối gót theo sau. Còn cái lều trống huếch trống hoác thì bỏ mặc đó, chẳng còn gì để sợ bị đánh lén nữa.
Trời đã sập tối, màn mưa dày đặc làm khung cảnh bờ sông trở nên mù mịt, nhưng động tác của Lý Pháp và Ngô Tích vẫn dứt khoát không chút chần chừ. Cầm xẻng trên tay, họ cứ thế hì hục đào lấy đào để.
Quý Dã không có xẻng thì lãnh nhiệm vụ sàng lọc bùn cát lấy Mặc Ngọc Tử, đồng thời quan sát động tĩnh xung quanh để đề phòng bị dị thú đánh lén mà không kịp trở tay.
La Lê ngồi trên chiếc giường đơn đóng kín, cũng không bật đèn để tránh thu hút dị thú đến gần.
Vào ban đêm, những người không rời đi thường tập trung tại khu cắm trại, đồng thời phải bố trí người trực đêm. Còn cái kiểu cắm rễ làm việc xuyên đêm ngay bên bờ sông như nhóm La Lê thì gần như chẳng có ai.
Chính vì vậy, cả đám Lý Pháp hì hục cả đêm mà chẳng hề bị ai nhòm ngó.
Tầm 10 giờ đêm, La Lê chìm vào giấc ngủ trên chiếc giường đơn. Sáng hôm sau, khi tờ mờ sáng cô tỉnh dậy, nhóm Lý Pháp cũng đã vớt hòm hòm chỗ Mặc Ngọc Tử dưới sông lên. Hiện tại, họ đang kiểm tra lại xem có sót con nào không.
La Lê uể oải vươn vai, sau đó đi ra một góc để vệ sinh cá nhân. Lúc quay lại, cô thấy ba người Lý Pháp đang dùng xẻng lật tung lại khu vực ven bờ một lần nữa.
Cuối cùng, họ xuống sông rửa sạch xẻng cùng các dụng cụ khác rồi xách về lều để phơi.
La Lê cũng theo chân họ trở về. Vừa đặt xẻng xuống, Ngô Tích đã thấy La Lê đi vào. Lý Pháp và Quý Dã đã dựng sẵn giường cá nhân mang theo từ trước, họ mệt mỏi sau một đêm thức trắng nên chuẩn bị nghỉ ngơi một chút.
Thấy vậy, Ngô Tích bảo La Lê: "Vẫn còn sớm chán, cô ngủ thêm một lát nữa đi."
La Lê: ...
Có ai hiểu cho lòng tôi không? Cái tôi muốn biết nhất lúc này là rốt cuộc sau một đêm các anh đã thu hoạch được bao nhiêu Mặc Ngọc Tử cơ chứ?
Thế nhưng, ba người Lý Pháp chẳng ai hiểu được tiếng lòng của cô, họ chỉ thu dọn qua loa rồi ngả lưng xuống giường đánh một giấc ngon lành.
La Lê thì lại không tài nào chợp mắt nổi.
Cô nằm trên chiếc giường đơn, nhìn sắc trời bên ngoài ngày một sáng dần, lại nhìn ba người kia đã ngáy o o. Cô khẽ thở dài, rồi tự giác di chuyển ra trước cửa lều làm người canh gác bất đắc dĩ.
La Lê không có sức chiến đấu, lại còn ngồi xe lăn thì làm sao để quan sát động tĩnh xung quanh đây?
Rất đơn giản, dựa vào giác quan nhạy bén trong lúc tu luyện!
Vừa tiến vào trạng thái tu luyện, một mặt cô không ngừng hấp thu hồn lực, mặt khác cô lại có khả năng cảm nhận vô cùng nhạy bén với môi trường xung quanh. Bất kỳ một sự thay đổi nhỏ bé nào cũng không thể thoát khỏi sự giám sát của cô.
Mặc dù khoảng cách cảm nhận không xa do hạn chế về sức chiến đấu, nhưng La Lê cũng đã thấy hài lòng rồi.
Tuy nhiên, cô chỉ tập trung cảm nhận những vật thể mang nguồn năng lượng lớn nhất định và phớt lờ đi những vật thể có năng lượng mỏng manh.
Trong trạng thái này, dị thú trên cạn thì không thấy đâu, nhưng dưới sông thỉnh thoảng lại có vài thủy sản mang năng lượng lướt qua. Vì chúng không có ý định bò lên bờ nên La Lê cũng chẳng buồn quan tâm.
Cùng lúc đó, La Lê cũng phát hiện ra vị trí của vài củ Thảo Sâm, cô liền ghi nhớ kỹ trong đầu.
Chưa đến 8 giờ, Lâu Trấn đã tìm đến lều. Vừa đến nơi, anh bắt gặp cảnh La Lê ngồi trên chiếc xe lăn đóng kín cửa, kiên trì tu luyện hồn lực.
Tuy không thân thiết, nhưng Lâu Trấn vô cùng khâm phục sự bền bỉ của La Lê. Thử đặt mình vào vị trí của cô, nếu anh không thể tu luyện hồn lực nữa, chưa chắc anh đã giữ được tâm thái bình tĩnh như vậy.
Lâu Trấn bước đi thật khẽ, vừa tránh làm La Lê giật mình, vừa từ từ để cô nhận ra sự hiện diện của mình.
Thực ra, nhờ trạng thái tu luyện, La Lê đã phát hiện ra Lâu Trấn từ lúc anh còn chưa đến gần. Do đó, khi anh bước chậm lại, cô cũng mở mắt nhìn sang.
Lâu Trấn mỉm cười chào La Lê, cô khẽ gật đầu đáp lại rồi quay lưng đi vào lều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)