Sáng hôm sau, Tô Tuệ Nương mở mắt ra, biết Yến Hoằng Chân đã đi rồi, bởi vì nàng không nghe thấy tiếng Tiểu Hắc sủa.
Con chó đáng thương mà, lại bị tên chủ nhân không có lương tâm của mày ném ở đây sao! Tô Tuệ Nương trở mình, hừ hừ hai tiếng, thầm quyết định một lát bảo Mộc Hương ném thêm cho nó hai cục xương, tốt xấu gì cũng được an ủi một chút.
Sau bữa sáng, Tô Tuệ Nương đang định vào trong không gian một chuyến, Mộc Hương bỗng đến bẩm báo: “Người của phủ Vĩnh Bình Hầu đến.”
Tô Tuệ Nương nghe vậy ngẩn người. Tiểu Thất chân trước vừa đi, bọn họ chân sau chạy tới mời mình chi?
Nhíu nhíu mày nàng phân phó nói: “Cho vào.”
Người phủ Vĩnh Bình Hầu tới là một ma ma, Tô Tuệ Nương cũng có biết, chính là Hình ma ma năm đó đón Yến Hoằng Chân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)