Đương lúc Vương Thất Lang của quá khứ là Yến Hoằng Chân của bây giờ, bị một đường kéo lên xe ngựa, lại xuống xe, bị đẩy vào một tòa phủ đệ, cuối cùng được đặt trên giường mềm của nữ tử hương khuê, hắn cũng hoàn toàn chưa tỉnh thần lại, chỉ mở to mắt lom lom nhìn cô gái trước mắt.
Sau thật lâu, thật lâu, hắn vươn tay, run rẩy sờ sờ gương mặt của Tô Tuệ Nương, run giọng hỏi: “Tuệ tỷ tỷ, là Tuệ tỷ tỷ thật sao?”
Tô Tuệ Nương thấy dáng vẻ kích động đến không thể tự khống chế, hai mắt bất tri bất giác dâng đầy nước mắt của hắn, lòng nàng lập tức mềm nhũn, toàn bộ hóa thành nước.
Tô Tuệ Nương hốc mắt đỏ bừng, thoáng chốc nước mắt rơi như mưa.
Cửu biệt trùng phùng, hai người cứ thế ôm nhau, nhất tề khóc rống, thảng như chỉ có nước mắt kia mới có thể phát tiết toàn bộ tình cảm trong lòng họ lúc này. Hai người khóc thật lâu, Tô Tuệ Nương mới thoáng trấn định lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
