Đương lúc Tô Tuệ Nương âm thầm phiền muộn, cái người mà nàng nhớ tới kia, lại đang gặp phiền toái trong phủ Vĩnh Bình Hầu.
Chánh viện Hầu phủ, trong phòng lão phu nhân.
Mọi người của nhà họ Yến trên cơ bản đã đến rồi, bọn họ hoặc tụ hoặc tản ngồi xuống ghế, mơ hồ vây bóng dáng màu đỏ thẫm kia vào giữa, không ai mở miệng nói chuyện trước, từng cặp mắt mang đủ loại ý vị, không ngừng quét trên người đứng giữa.
“Hiểu lầm cái chó ấy!” Thích thị vừa dứt lời, một người phụ nữ vừa cao vừa gầy ăn vận lộng lẫy, lập tức nhảy ra, kêu trời trách đất: “Con trai đáng thương của ta a, năm mới năm may mà bị người ta hại. Mẹ, Hoằng Bác ấy mà là trưởng tôn nhà họ Yến chúng ta đó, thằng bé giờ còn nằm trên giường sống chết không rõ, mẹ phải làm chủ cho thằng bé a!” phu nhân phòng lớn Yến gia – Vu thị gân cổ thét lên, sau đó còn ngầm đưa mắt cho vợ Hoằng Bác một cái, thị ta hiểu ý, hai tay dùng lực véo lên mông đứa bé trong lòng, đứa bé kia bị đau, oa oa khóc lớn lên, vợ Hoằng Bác quỳ phịch xuống đất, khóc đến là thê thảm: “Hu hu, xin tổ mẫu làm chủ cho phu quân a ————.”
“Nghị ca nhi đừng khóc, Nghị ca nhi đừng khóc.” Mắt thấy chắt trai cưng nhất khóc thê thảm như thế, lão phu nhân lập tức tim gan rối bời ôm thằng bé vào lòng, vỗ về xong, bà ngước sang Yến Hoằng Chân, tức giận cũng đạt tới điểm cao nhất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)