“Muội muội ngoan, không đâu mà.” Hoắc Hương vội khuyên nhủ: “Tiểu thư nhà chúng ta hiền lành như thế sẽ không bán muội đâu, nếu thật sự không xong, thật sự không xong… tỷ, tỷ liền đi cầu xin lão phu nhân, nhất định không để tiểu thư bán muội đâu.”
Hai người họ đều là con nhà nghèo, bị cha mẹ bán cho kẻ môi giới, trôi giạt qua tay rất nhiều địa phương, từng sống qua những ngày tháng chịu lạnh chịu đói ăn bữa hôm lo bữa mai, nhưng từ lúc vào Tô gia, chẳng những mỗi ngày được ăn cơm ngon, trong phủ còn phát quần áo bốn mùa, hàng tháng còn được hai lượng bạc hơn nữa chủ tử đối với họ cũng hòa hòa khí khí, chưa từng đánh mắng.” So sánh với cuộc sống trước kia không biết tốt hơn bao nhiêu lần, cho nên hai người họ sợ nhất chính là bị chủ bán đi, quay lại cuộc sống khốn khổ kia, nói vậy còn không bằng chết đi cho xong!
Mộc Hương trong lòng sợ hãi, càng nghĩ càng sợ, cô bất quá cũng chỉ là tiểu nha đầu mười bốn mười lăm tuổi thôi, lúc này đã hoang mang lo sợ, chỉ biết khóc như mưa, Hoắc Hương là người thành thật lại luôn cùng cô giao hảo, thấy thế, trong lòng cũng buồn, ngồi bên giường cũng rơm rớm nước mắt theo. Đứng tại cửa đã được một lúc, Tô Tuệ Nương không khỏi lắc lắc đầu, giơ tay lên gõ cửa phòng.
Hoắc Hương lau nước mắt, đứng dậy đi mở cửa, thấy người tới là Tô Tuệ Nương, không khỏi chấn động, kêu một tiếng: “Tiểu thư, sao ngài lại tới đây?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
