Một lát sau, trong màn lụa truyền ra tiếng sột soạt, cánh tay nào giờ luôn trắng nõn đưa ra ngoài trước, rồi sau đó mới hé ra gương mặt ngái ngủ hơi có vẻ nhập nhèm, Mộc Hương ngồi xổm xuống, xếp hài thêu ra, nhìn cô gái kia nói: “Trong nhà không có việc gì, chủ tử cứ ngủ thêm một lúc đi ạ.”
Tô Tuệ Nương nghe vậy lắc đầu: “Không cần, ta ngủ đủ rồi.”
Sau khi rửa mặt thay quần áo xong, Tô Tuệ Nương đi tới phòng khách, trên chiếc bàn tròn khắc hoa bày giữa phòng đã dọn sẵn điểm tâm, hai chén cháo loãng, một lồng bánh bao và cả vài đĩa thức ăn.
“Lão phu nhân đâu?”
“Bẩm tiểu thư, lão phu nhân đang ở hậu viện cho chó ăn!”
Tô Tuệ Nương nghe vậy gật đầu, chờ sau một lúc lâu, Lâm thị mới vội vội vàng vàng chạy đến, thú thật, có vài người dù có cho họ ở ổ vàng ổ bạc, mặc vải vóc lụa là, họ thoạt trông vẫn như vượn đội mũ người, ngoài giống trong chẳng giống, Lâm thị không thể nghi ngờ chính là người như vậy. Từ lúc đến kinh thành, trong nhà cũng có người hầu kẻ hạ, Lâm thị ngược lại cảm thấy cả người không được tự nhiên, lúc Hoắc Hương làm việc, bà cứ nhất định phải giành làm, khiến cho cô nàng sợ tái mét mặt mày, sau đó vẫn là Tô Tuệ Nương lên tiếng, nói cứ theo ý lão phu nhân, bấy giờ mới trấn an được Hoắc Hương kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)