“Ngươi không phải Bảo Nhi của ta, ngươi không phải Bảo Nhi của ta…” Điền thị mặt mày hoảng sợ, lui lại mấy bước lẩm bẩm hai tiếng, sau đó ôm đầu thét to: “Con nha đầu chết tiệt kia, là mẹ mày hại chết mày, muốn oán thì đi mà oán ả, liên quan gì đến Bảo Nhi nhà tao, đừng quấn lấy nó nữa, mau cút đi ngay, cút ngay.”
Vương Bảo Nhi kia nghe vậy toàn thân càng run lợi hại, ánh mắt nhìn Điền thị cũng càng thêm oán hận, mà ngay lúc này, thân thể nó bỗng trượt một cái, ngã về phía sau, trong ánh mắt trừng to của mọi người, rơi vào miệng giếng.
“Bảo Nhi!!!” Vương thị hét lên một tiếng tê tái cõi lòng, chợt nhảy phắt tới.
May mắn thay, sau khi Vương Bảo Nhi rớt xuống, giãy giụa nên bị mắc kẹt trên vách giếng, mọi người cứu kịp thời, mạng của thằng bé đã giữ lại được, chỉ là hôn mê không biết khi nào mới tỉnh lại. Mà chuyện đứa bé nhà họ Vương trúng tà, trải qua một phen này, cũng khiến cho mọi người đều biết hết. Dân quê vốn rất mê tín, Lý Chính bèn sai người đi mời một đạo bà có tiếng ở thôn bên cạnh, lão cũng không phải là quan tâm nhà họ Vương, chỉ là sợ lệ quỷ* kia sẽ lại tìm con nít nhà người khác nữa, vẫn nên trấn áp trừ sạch mới yên tâm.
*lệ quỷ: là hồn ma khi chết oán khí quá nặng, không cách nào đầu thai liền biến thành lệ quỷ, quẩn quanh ở đường âm ti chờ kẻ thù của mình xuống dưới, mới đi đầu thai, hoặc trực tiếp trả thù.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)