"Dù cô có toan tính gì, sau này hãy ít tiếp xúc với cậu út của tôi thôi..." Hạ Nhiên lạnh lùng nói, mặt không chút biểu cảm.
"Sao vậy..." Cẩu An thản nhiên đáp: "Anh nghĩ tôi không đủ tư cách à? Cậu út của anh lại không nghĩ thế đâu, ông ấy rất thích tôi đấy. Anh không nghe thấy sao, dù biết tôi nói dối lừa gạt mọi người nhưng ông ấy vẫn nhiệt tình mời tôi làm cháu dâu nhà các anh..."
Thật ra chẳng hề "nhiệt tình" đến mức đó.
Nếu không nhìn thấy con số [Độ thiện cảm: 10], có lẽ cô đã có thể tự lừa dối chính mình.
Nhưng Hạ Nhiên không thấy được, nên cô có thể lừa hắn một chút.
Quả nhiên vừa dứt lời, sắc mặt Hạ Nhiên đã trở nên khó coi hơn.
"Cẩu An, cô còn biết xấu hổ không?"
Lại tụt nữa chứ gì?
Cứ tụt đi.
Tụt mạnh vào xem nào.
Tụt cái quái gì chứ, dọa ai không biết!
Cứ để cơn mưa này đến dữ dội hơn nữa đi!
Bị cái bảng đánh giá màu xanh lè đâm một nhát vào mắt, Cẩu An cảm thấy thật nực cười, cô khẽ cong môi: "Sao tôi lại không biết xấu hổ? Đúng, tôi mạo danh, lừa gạt tình cảm của anh, làm chậm trễ việc anh tìm ân nhân cứu mạng, đó là lỗi của tôi. Nhưng chẳng phải anh đã tìm thấy người thật rồi sao? Tôi cũng đã xin lỗi, thậm chí còn chủ động đề xuất tự phạt... chính là hủy bỏ hôn ước của chúng ta... anh còn dựa vào cái gì mà mắng tôi? Đây là cửa nhà tôi, anh dám đứng trước cửa nhà tôi mà mắng tôi à?"
Cẩu An càng nói càng thấy mình có lý.
Cô đã xin lỗi rồi, biết lỗi là đứa trẻ ngoan, tại sao vẫn bị mắng chứ!
Đang định bảo vị thiếu gia họ Hạ đừng diễn kịch nữa, mau lấy thỏa thuận trong túi ra ký tên để đôi bên nhanh chóng đường ai nấy đi, cô lại phát hiện Hạ Nhiên đang nhìn chằm chằm vào khóe môi mình mà thẫn thờ.
Ánh mắt hắn u ám đến đáng sợ, khiến cô cảm thấy hơi rợn người.
"Nhìn gì mà nhìn?"
"Những lời tối nay tôi coi như cô chưa từng nói..." Hạ Nhiên cứng nhắc đáp. "Cẩu An, tôi biết cô không vui về chuyện của Lục Vãn tuần trước, nhưng cô đừng có kiểu lý sự cùn như vậy. Dù sao trên đời này, người có lỗi với cô ấy nhất chính là cô."
"..."
"Tuần trước trên du thuyền, lúc đó tôi chưa biết Lục Vãn chính là người năm xưa đã cứu tôi thoát khỏi tay bọn bắt cóc. Nhưng bây giờ tôi đã rõ sự thật, những năm qua cô ấy sống rất vất vả. Lẽ ra cô ấy phải nhận được sự đền ơn từ nhà họ Hạ, không đáng phải chịu khổ sở như thế."
"..."
"Mà từ đầu đến cuối, cô cũng chỉ mất đi một con mèo thôi..."
"..."
Nghe đến đây, đôi môi Cẩu An khẽ mấp máy.
Cô biết những gì Hạ Nhiên nói đều đúng, vì sự ích kỷ của mình, cô đã có lỗi với Lục Vãn.
Nhưng hắn không có quyền nói như thế.
Tuyệt đối không được.
Lát sau, Cẩu An chỉ khẽ phản bác: "Sao lại bảo chỉ là một con mèo chứ, đó là Tiêu Tiêu của tôi."
Thứ tự ưu tiên trong nhà tôi là: mẹ, ba, A Đức, rồi đến Tiêu Tiêu.
Cẩu Tuần - em trai ruột của tôi - còn phải xếp thứ năm.
Đó là Tiêu Tiêu của tôi.
Một con mèo ngốc nghếch, ngoài việc ngủ ra thì chỉ biết đòi chủ mở đồ hộp.
Nó đã chết rồi, nhưng nó đâu có lỗi gì.
Người có lỗi là tôi.
Tiêu Tiêu chỉ là con mèo của tôi thôi.
Cẩu An hít một hơi thật sâu, nhìn gương mặt tuấn tú đang dao động trước mắt, chỉ cảm thấy bất lực.
Tại sao hắn cứ phải vơ đũa cả nắm mọi chuyện lại với nhau?
Thật đáng ghét.
"Hạ Nhiên, anh nói đủ chưa?"
Hạ Nhiên đột nhiên im bặt.
Cẩu An ngập ngừng giây lát, khi cơn giận lên đến đỉnh điểm, cô lại thu liễm hết vẻ hung hăng, đổi sang giọng điệu bình tĩnh: "Tôi đã bày tỏ lòng hối lỗi rồi. Bây giờ tôi hỏi anh lần cuối, ban đầu anh định nói chuyện gì với tôi?"
"Cẩu An, cô cứ thích cái thái độ gặng hỏi đến cùng như vậy à?"
"Xin lỗi nhé, tuổi trẻ mà, ai chẳng có lòng hiếu kỳ."
Hạ Nhiên trầm mặt xuống: "Ngày mai... không, đợi về trường rồi nói."
"..."
"Dù sao chuyện tối nay tôi cũng coi như chưa xảy ra."
"Một câu mà anh nhắc đi nhắc lại mấy lần không chán à..."
"Đừng tìm rắc rối cho Lục Vãn nữa, cũng đừng thử thách giới hạn của tôi."
"?"
Nói xong, không để Cẩu An kịp phản ứng, Hạ Nhiên xoay người lao vào màn mưa dưới ánh đèn đêm, giống hệt một nhân vật trong phim truyền hình thần tượng.
"..."
Nhìn màn mưa trắng xóa dày đặc đến mức chẳng rõ lối đi, Cẩu An thở dài: "Mệt thật đấy."
Đàn ông kiểu gì không biết.
[Tiêu Tiêu: Cô thì mệt cái gì chứ?]
"Cả tối phải đối phó với một gã tổng tài bá đạo phiên bản trẻ con, không mệt mới lạ."
[Tiêu Tiêu: Cái mà cô gọi là "đối phó" có phải là việc bận rộn để bị trừ điểm thiện cảm cả đêm không?]
"..."
"Tắt hệ thống. Tắt ngay cái hệ thống vô dụng này đi. Phong ấn hệ thống. Thoát hệ thống. Buộc dừng chương trình..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



