Ngày hôm sau, Trình Chu bị Dạ U đạp cho một cái tỉnh dậy, Trình Chu mở mắt, mơ màng hỏi: "Sao thế?"
Dạ U bực bội nói: "Sao thế? Tôi đã nói anh chỉ được nằm một phần ba, giờ anh chiếm bao nhiêu rồi?"
Trình Chu cười hề hề, nói: "Đừng so đo thế chứ?"
Lúc tỉnh hắn có thể kiểm soát bản thân, nhưng khi ngủ rồi, có vài chuyện không phải hắn có thể khống chế được.
Hôm qua lúc ngủ, hình như ôm được một cái gối ôm, ấm áp dễ chịu, giờ xem ra, lúc hắn ngủ, hình như đã ôm Dạ U, lúc ngủ lá gan của hắn cũng thật lớn! Dạ U tuy hơi dữ dằn, nhưng ôm vẫn rất mềm mại.
"Trời sáng rồi, mau cút đi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


