Sáng sớm hôm sau, trong không khí vẫn còn vương lại hơi nước ẩm ướt.
Hoa Thanh Trì bước xuống từ xe tải rồi đi đến dưới một gốc cây đại thụ nằm ở rìa bãi đỗ xe. Anh bóc một viên kẹo mút vị việt quất và tùy ý đưa vào miệng, ánh mắt lười biếng thả lỏng nhìn Tô Hành đang tập thể dục buổi sáng ở phía xa.
Chẳng bao lâu sau, Lộc Văn Sanh cũng xuống xe. Anh nhìn thấy bóng dáng màu đỏ đằng xa thì đi thẳng về phía đó.
Lộc Văn Sanh dừng bước, ánh mắt giao nhau với Hoa Thanh Trì.
Hoa Thanh Trì đứng đối diện anh, một tay đút vào túi quần còn tay kia thì vân vê chiếc lá vừa hái từ trên cây xuống một cách đầy lơ đãng.
“Kết quả xác nhận hôm đó thế nào?” Hoa Thanh Trì mở lời trước, giọng hạ thấp đến mức gần như chỉ có hai người nghe thấy.
Ngày cả năm người tỉnh lại, khi Lộc Văn Sanh chủ động lau vết bẩn cho Biên Quan Nguyệt, Hoa Thanh Trì đã đoán được phần nào mục đích của anh.
“Vẫn là cô ta.” Giọng của Lộc Văn Sanh có chút lạnh lẽo: “Chúng ta nghĩ sai rồi.”
Nốt ruồi sau vành tai đó khá kín đáo. Anh biết được là nhờ một lần Biên Quan Nguyệt mượn danh say rượu để leo lên giường mình, lúc anh đẩy cô ra mới tình cờ nhìn thấy.
Biết được kết quả này, Hoa Thanh Trì có chút bất ngờ, theo sau đó là một tia bực bội khó tả dâng lên trong lòng.
Kể từ khi Biên Quan Nguyệt biểu hiện như một người bình thường, bọn họ đều không tin cô thực sự thay đổi tính nết nên mới nghi ngờ liệu có ai đó đã giả mạo cô hay không.
Hoa Thanh Trì im lặng một lúc.
“Thật sự đổi tính rồi sao?!”
Lộc Văn Sanh bình tĩnh nhìn anh: “Còn một chuyện kỳ lạ nữa...”
Hoa Thanh Trì biết anh đang ám chỉ điều gì.
Thực tế thì khi ngày tận thế bắt đầu và năm người bọn họ thức tỉnh, họ đã phát hiện trên người Biên Quan Nguyệt có một loại dao động năng lượng thu hút lấy mình.
Sự thu hút mang tính bản năng này giống như tinh hạch đối với dị năng giả, nhưng nó còn mãnh liệt hơn thế.
Luồng dao động năng lượng đó chính là lý do khiến bọn họ quyết định tiếp tục ở lại bên cạnh Biên Quan Nguyệt.
Ban đầu anh và Lộc Văn Sanh đều tưởng rằng Biên Quan Nguyệt đã thức tỉnh dị năng, nhưng mọi hành động sau đó của cô lại chẳng giống một dị năng giả chút nào. Thế là bọn họ bác bỏ suy đoán này và chuyển sang nghi ngờ có thứ gì đó trên người cô đã xảy ra biến dị.
Họ âm thầm để mắt tới nhưng lại không tìm thấy bất kỳ manh mối nào.
Nhưng luồng dao động năng lượng kia quả thật đã từng tồn tại.
Tuy nhiên, sau khi Biên Quan Nguyệt trở về thì nó lại biến mất không dấu vết. Cả hai đã cố ý tiếp cận cô nhưng dù có cảm nhận thế nào cũng không còn bắt gặp được chút dấu vết nào nữa.
“Quá kỳ quái, sao có thể đột nhiên biến mất?” Hoa Thanh Trì nhíu mày: “Liệu đây có phải là nguyên nhân khiến cô ấy đổi tính không?”
Ánh mắt Lộc Văn Sanh trở nên sâu thẳm, không trả lời câu hỏi.
Phía xa trên chiếc xe tải, một bóng người đang nhảy xuống từ đuôi xe.
Rõ ràng Biên Quan Nguyệt vừa mới ngủ dậy nên tóc tai có chút rối. Cô đưa tay vuốt lại mái tóc, động tác mang theo vẻ lười biếng đặc trưng khi vừa thức giấc.
Cô cử động bả vai rồi ngẩng đầu lên quan sát xung quanh.
Sau đó cô nhìn thấy bóng dáng của Hoa Thanh Trì và Lộc Văn Sanh ở dưới gốc cây đại thụ.
Lộc Văn Sanh và Hoa Thanh Trì đang đứng đối diện nhau dưới gốc cây, lưng hướng về phía cô, đang thấp giọng trò chuyện gì đó.
Khi Lộc Văn Sanh ngước mắt lên bắt gặp ánh nhìn của cô, cô thoáng thấy sự ngẩn ngơ lướt qua trong mắt anh.
Biên Quan Nguyệt nhìn hai người bọn họ, trong lòng dâng lên một tia nghi hoặc.
Hai người này quan hệ tốt đến vậy sao?
Một làn gió thổi qua mang theo hơi lạnh.
Biên Quan Nguyệt lờ mờ nghe thấy vài từ ngữ mơ hồ như “dao động năng lượng”, “biến mất”, “kỳ quái” gì đó. Nhưng vì khoảng cách xa cộng thêm tiếng gió nhiễu loạn nên cô không nghe rõ được nội dung hoàn chỉnh.
Hai người ở đằng xa đã dừng cuộc trò chuyện và đi về phía xe tải với biểu cảm tự nhiên.
Sau khi ăn sáng đơn giản, đoàn xe lại tiếp tục lên đường.
Chúc Thương chủ động xin làm tài xế, Tô Hành ngồi ở ghế phụ và luôn cảnh giác quan sát tình hình đường xá phía trước. Biên Quan Nguyệt, Lộc Văn Sanh, Dịch Tinh và Hoa Thanh Trì thì ngồi ở thùng xe phía sau.
Chiếc xe tải bám theo sau hai chiếc xe bọc thép.
Suốt chặng đường, cứ cách một hai tiếng là họ lại gặp phải đủ loại vấn đề.
Khi thì bị thực vật biến dị tấn công bất ngờ, lúc lại có dị thú đi lẻ chặn đường, hoặc là nước mưa cuốn trôi rác thải gây tắc đường.
Đoàn xe buộc phải dừng lại để dọn dẹp hoặc đi đường vòng.
Sau khi di chuyển khoảng một ngày rưỡi, hình bóng của thị trấn mục tiêu cuối cùng cũng xuất hiện ở phía xa.
Thị trấn này là trung tâm kinh tế của Khu phố số 8 nên có rất nhiều tòa nhà cao tầng san sát nhau.
Khi xe tải dần tiến vào thị trấn, một bầu không khí tĩnh lặng quái dị ập đến, giống như cả thị trấn đã biến thành một nghĩa trang hoang vu không người lui tới.
Tiếng bánh xe nghiến lên mặt đường phát ra âm thanh ma sát nghe cực kỳ rõ ràng trong môi trường yên tĩnh, nhưng lại không thu hút bất kỳ chủng loài ô nhiễm nào, cũng không nghe thấy tiếng gầm rú của zombie.
Thông thường, dù là một thị trấn bỏ hoang hẻo lánh đến đâu thì cũng luôn có vài con zombie lang thang.
Một tiếng sau, Chúc Thương chỉ muốn tự vả vào miệng mình một cái, đúng là nói gì có nấy.
Biên Quan Nguyệt thò đầu ra khỏi cửa sổ nhỏ của xe, cẩn thận quan sát hai bên đường.
Bên trái là một dãy cửa hàng, biển hiệu đã bị mưa axit ăn mòn đến mức không còn nhìn rõ chữ, cửa kính trưng bày vỡ hơn phân nửa. Bên trong cửa tiệm tối đen như những cái miệng đang há hốc.
Bên phải là một dãy chung cư cao mười mấy tầng, lớp sơn tường bên ngoài loang lổ. Một vài cửa sổ đang mở toang, rèm cửa đung đưa nhè nhẹ trong gió.
“Tiếp tục đi.” Lâm Khải đưa ra quyết định: “Giữ tốc độ thấp, chuẩn bị sẵn sàng dừng xe bất cứ lúc nào.”
Ba chiếc xe thận trọng từ từ lăn bánh trên con phố trống trải.
Đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước và nhanh chóng đi đến khu vực trung tâm thị trấn.
Kiến trúc ở đây tuy dày đặc hơn ở lối vào nhưng đường xá lại rộng rãi hơn nhiều.
Trên những bức tường thấp của các tòa nhà thương mại hai bên đường có thể thấy một số dấu vết khô khốc màu sẫm, đó là vết máu.
Chiếc xe bọc thép đi đầu đột ngột phanh gấp.
“Đội trưởng Tô, phía trước có vật cản đường.”
Mọi người xuống xe thì phát hiện giữa đường có hai chiếc xe hơi bị lật nhào, không may lại chặn đứng trục đường chính.
Hai đội bàn bạc với nhau rồi định khiêng hai chiếc xe đó ra chỗ khác.
“A Hải, A Lỗ, Thanh Trì... tám người các cậu thử dọn dẹp vật cản đi.”
“Quân Văn, Hạ Ân, Quan Nguyệt, mọi người chịu trách nhiệm cảnh giới, chú ý những đống đổ nát xung quanh. Nếu phát hiện điều gì bất thường thì báo động ngay lập tức.”
“Những người còn lại đi cùng tôi và đội trưởng Tô vòng ra bên sườn vật cản để thám thính tình hình xung quanh, xem có người hay chủng loài ô nhiễm nào đang ẩn nấp gần đây không.”
Tất cả mọi người lập tức hành động.
Chưa đầy năm phút sau, đột nhiên Đơn Quân Văn hạ thấp giọng gọi vào kênh truyền tin: “Báo cáo, phát hiện có người!”
Từ phía xa vọng lại một tiếng kêu cứu yếu ớt, giọng nói khàn đặc giống như của một đứa trẻ, lẫn trong tiếng gió lúc có lúc không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
