Cô nhớ rõ, năm đó ở nhà mẹ đẻ, đứa cháu gái cô cũng từng nhờ thầy thuốc Trung y này mới giữ được đứa bé. Tuy thuốc đắt, nhưng hiệu nghiệm. Đời trước, vợ chồng Đại Xuyên vì cầu con mà tốn không biết bao nhiêu tiền, vậy mà vẫn không như ý.
Tiểu Xuyên ngậm miệng, không nói gì thêm.
Đại Xuyên và Anh Tử liếc nhìn nhau, mắt hai người họ đều đỏ hoe vì cảm động.
“Nhưng mà ông bà nội chắc chắn sẽ không chịu đâu.” Đại Xuyên lo lắng “Số tiền lớn như vậy, thể nào họ cũng đòi lại. Còn cha nữa... liệu cha có nổi giận không?”
Hạ Mỹ Linh cười lạnh: “Đó là cháu nội ruột của ông ta, ông ta còn giận cái gì?”
Tiểu Xuyên nghe đến đây, lòng lại trào lên một nỗi thất vọng sâu sắc. Bao nhiêu năm qua, cha cậu rất ít khi về nhà, mỗi lần về cũng chỉ vội vã đến rồi đi. Tiền gửi về cũng chẳng rơi đến tay ba mẹ con họ. Có một người cha như vậy thì cũng chẳng khác gì mồ côi.
“Chúng con không về nữa đâu!” Tiểu Xuyên bỗng dưng cứng giọng: “Mẹ, bây giờ con với anh hai đều lớn rồi. Tụi con đi làm, nuôi mẹ với em gái!”
Hạ Mỹ Linh nhìn con mình một cái. Tiểu Xuyên năm nay mới mười lăm, ở nông thôn, mười lăm là lứa tuổi dễ bỏ học nhất. Đọc đến lớp chín là đã nghỉ rồi. Nhưng cô biết, thằng bé này mê học, lại rất thông minh, chỉ là tính tình bộc trực, nóng nảy.
Về đến nhà, đám đông hóng chuyện đã giải tán.
Vừa đẩy cửa bước vào, Hạ Mỹ Linh đã thấy ông Lâm đang ngồi dưới hiên. Nhìn thấy cô, ông ta không nói không rằng, bất ngờ đứng phắt dậy, vớ lấy cái đòn gánh bên cạnh, sải bước lao tới.
Gương mặt ông Lâm vặn vẹo, trông rất dữ tợn, cái đòn gánh xé gió mà bổ thẳng xuống đầu cô. Hạ Mỹ Linh hốt hoảng lùi lại, đúng lúc đó, Tiểu Xuyên nhặt chiếc ghế gỗ nhỏ ở cửa lên, nhanh như cắt, đập lệch hướng đòn gánh.
Mắt ông Lâm trợn tròn như chuông đồng, ông ta lập tức xoay tay, quật thẳng về phía Tiểu Xuyên: "Thằng ranh con, mày muốn tạo phản à?!"
Đòn gánh sắp quật trúng vai đứa trẻ mười lăm tuổi, đôi vai gầy yếu của cậu còn chưa cứng cáp. Hạ Mỹ Linh giận dữ đến mức không kịp nghĩ gì, cả người như bật khỏi mặt đất, lao tới như viên đạn, hai tay dốc sức đẩy mạnh ông ta.
Ông Lâm lảo đảo mấy bước, mất đà, ngã ngồi phịch xuống nền đất, ôm chặt lấy thắt lưng, đau đến mức rên rỉ liên hồi.
Bà Lâm nghe thấy tiếng, từ trong nhà lao ra, giơ tay định tát Hạ Mỹ Linh, nhưng vừa ngước lên đã thấy hai đứa cháu nội đứng chắn trước mặt cô, ánh mắt của chúng đồng loạt trừng trừng giận dữ, như thể chỉ cần bà ta dám ra tay, chúng sẽ nhào tới không nương tay.
Bà Lâm khựng lại, chột dạ không dám đánh nữa.
Nhưng Hạ Mỹ Linh thì không dừng. Cô cúi xuống nhặt cái đòn gánh vừa rơi, hai tay giơ lên, dứt khoát phang thẳng về phía ông Lâm.
Cô là người lớn, nếu bị ông ta đánh trúng thì cũng đầu rơi máu chảy, mà Tiểu Xuyên mới mười lăm tuổi, trúng một đòn thế kia không què cũng tật! Cái lão già chết tiệt này, độc ác đến mức ấy ư?
Thù mới hận cũ dồn lên đầu, Hạ Mỹ Linh không nương tay. Vài đòn liên tiếp giáng xuống, ông Lâm nằm rên rỉ, hơi thở yếu đến mức tưởng như sắp đứt hơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


