“Làm người, cũng không thể khi dễ người khác đến mức như vậy. Ai sống quanh đây chẳng thấy mẹ con tôi sống cực khổ thế nào. Hôm nay, dù có thế nào, tôi cũng phải đưa con dâu tôi đi bệnh viện!”
“Anh Tử! Em sao vậy? Chúng ta đi bệnh viện! Mau lên!”
Hàng xóm xung quanh rì rầm bàn tán. Trước kia, Lâm lão thái thường xuyên ra ngoài nói rằng số tiền Lâm Kiến Quân gửi về đều bị mẹ con Hạ Mỹ Linh tiêu sạch. Lúc ấy, mọi người trong thôn vốn không quá tin. Ở cùng một làng, ai là người thế nào họ còn chẳng rõ?
Giờ thì mới hay, thì ra số tiền đó bị hai ông bà già giấu biệt đi.
Một bà thím không nhịn được, lên tiếng bênh vực:
“Lâm lão thái, bà cũng keo quá rồi đấy. Những chuyện khác không nói, đến cháu trai đi học mà bà cũng không chịu bỏ tiền ra sao?”
Lâm lão thái lập tức phản bác:
“Là do tụi nó không học nổi mới nghỉ chứ chẳng phải tôi không cho. Chúng nó là cháu tôi, nếu thật sự muốn học, sao chúng tôi lại không ủng hộ?”
Bên cạnh, Lưu tẩu, người biết rõ nội tình chen vào:
“Thành tích của Tiểu Xuyên ở trường thật sự rất tốt đấy. Con tôi còn chẳng bằng nó! Tôi tận mắt thấy đầu năm nay, Mỹ Linh quỳ xuống cầu xin bà cho tiền để Tiểu Xuyên tiếp tục đi học, vậy mà bà sống chết không chịu móc ra đồng nào!”
Có người lại mắng lớn:
“Còn Anh Tử nữa, chẳng phải cũng đang mang thai cháu nhà họ Lâm sao? Vậy mà bà ấy cũng không chịu bỏ tiền cho đi khám bệnh! Là mạng người đấy!”
Lâm lão thái lắp bắp chống chế:
“Ai… ai nói tôi không cho! Tôi vừa tính lấy tiền thì Hạ Mỹ Linh đã phá khóa lấy trước rồi!”
Hạ Mỹ Linh giận đến mức chỉ vào sau đầu mình:
“Lão thái thái không cho tôi tiền, còn đập đầu tôi đây này! Tôi không rảnh đôi co với bà ta. Trước hết phải đưa Anh Tử đi bệnh viện đã!
Đại Xuyên, mau bế vợ con lên xe cút kít, chúng ta đi!”
Người trong thôn đồng loạt chạy ra giúp. Người lấy chăn đệm, người đẩy xe. Tiểu Xuyên đỡ lấy Anh Tử đang rên rỉ không ngừng, cùng Đại Xuyên đưa cô lên xe, ba mẹ con cùng nhau rời khỏi nhà.
Lâm lão thái trừng mắt tức giận, chợt nhớ ra số tiền của mình bị Hạ Mỹ Linh lấy mất, bèn thét lên:
“Tiền của tôi!”
Vừa dứt lời, mắt bà ta đảo trắng dã, ngất lịm tại chỗ.
Ra khỏi thôn, thấy không còn ai theo dõi, Anh Tử mới nhỏ giọng gọi họ dừng lại, rồi chống tay ngồi dậy khỏi xe:
“Mẹ, Đại Xuyên, Tiểu Xuyên… con không sao đâu, khỏi phải đi bệnh viện.”
Đại Xuyên toát mồ hôi trán, cuống lên:
“Sao lại không sao? Khi sáng còn thấy ra máu mà!”
Anh Tử ngượng ngùng cười:
“Thật sự không sao mà. Lúc đó em chỉ sợ mẹ bị liên lụy nên mới hét to vậy thôi.”
Đại Xuyên ngẩn người:
“Thật sự không sao?”
Anh Tử gật đầu.
Hạ Mỹ Linh lại nghiêm nghị nói:
“Không sao gì mà không sao! Có dấu hiệu ra máu là chuyện lớn, nhất định phải đến bệnh viện kiểm tra!”
Kiếp trước, cái thai này của Anh Tử không giữ được, còn khiến sức khỏe bị tổn thương nặng. Lần này, cô tuyệt đối không thể để con dâu mình lặp lại bi kịch đó.
Tiểu Xuyên cũng gật đầu:
“Mẹ nói đúng, cứ kiểm tra cho yên tâm. Dù sao số tiền kia chúng ta cũng chẳng được dùng đến, có tốn cũng chẳng rơi vào người mình.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)