Bọn trẻ nhìn nhau, ngay cả Tiểu Xuyên đứa cứng đầu nhất cũng không nói gì về việc quay lại.
Hạ Mỹ Linh nắm lấy tay Hương Đào. Bàn tay con bé vì làm việc đồng áng quanh năm nên chai sần, không còn sự mềm mại đáng phải có. Nỗi xót xa dâng lên trong lòng cô.
“Hương Đào, mẹ sẽ tìm cách cho con chuyển trường, đi học lại, có được không?”
Nước mắt rơi lặng lẽ trên gò má con bé. Con bé gật đầu thật mạnh, giọng nghẹn ngào: “Con sẽ cố gắng học thật giỏi... Mẹ ơi.”
Cả nhà ngồi chờ thêm hơn một tiếng nữa, Lâm Kiến Quân mới chịu quay lại. Mặt hắn sưng vù một bên, hằn rõ dấu bàn tay đỏ ửng, trông vừa buồn cười vừa đáng giận.
“Đi theo tôi. Tôi đã sắp xếp cho mấy người hai phòng ở nhà khách. Nhưng chỉ ở tạm thôi. Khám xong thì tranh thủ mà về.”
Hắn chợt nhớ ra điều gì, giọng gắt gỏng: “Sắp đến mùa gặt rồi, mấy người kéo nhau hết lên thành phố, bỏ lại hai ông bà già ở quê thu hoạch lúa? Hạ Mỹ Linh, lỡ mà họ có chuyện gì thì cô chịu trách nhiệm nổi không?”
Hạ Mỹ Linh nhếch môi cười lạnh: “Anh khỏi lo. Để có tiền đi đường và thuốc thang, tôi đã bán hết lúa trong ruộng cho Lâm Lão Vạn rồi.”
Hạ Mỹ Linh thản nhiên, không chút kiêng nể: “Anh gào cái gì? Chẳng phải còn có anh sao? Tiền lương mỗi tháng của anh cao như thế, chịu nhịn chút xíu gửi về cũng đủ cho họ ăn rồi.”
Lâm Kiến Quân trừng mắt nhìn cô, nhưng không cãi lại được.
Hạ Mỹ Linh nhìn thẳng vào mắt hắn, tiếp tục nói, giọng càng lạnh lẽo: “Nếu anh chịu bỏ ra chút tiền nuôi con, tôi đã chẳng phải bán lúa để lo tiền viện phí.”
Lâm Kiến Quân gân cổ lên: “Tôi có gửi tiền mà! Nếu không thì mấy năm qua mấy người sống bằng gì?!”
Tiểu Xuyên không chịu nổi nữa, bật lại: “Tất cả đều là nhờ mẹ đi làm ruộng nuôi cả nhà!”
Lâm Kiến Quân lập tức trừng mắt, quay sang mắng Tiểu Xuyên: “Người lớn đang nói chuyện, con nít chen vào làm gì?”
Hạ Mỹ Linh bốc hỏa ngay tức khắc. Cô nâng cao giọng, giận dữ quát lớn: “Lâm Kiến Quân, anh còn biết xấu hổ không đấy? Anh không lo liệu gì cho cái nhà này, con cái thì anh cũng chẳng nuôi nổi, tôi phải hỏi lại cấp trên của anh xem một người như vậy có xứng mặc bộ quân phục này không! Còn làm đoàn trưởng gì chứ? Xì, thứ tồi tệ!”
Lâm Kiến Quân giật nảy người, hoảng hốt liếc nhìn xung quanh, vội vàng hạ giọng: “Cô đừng nói bậy! Đây là đơn vị quân đội, không phải nơi cô muốn làm gì thì làm!”
“Bậy à? Hôm nay tôi sẽ dắt các con ngồi đây chờ, để hỏi cho ra lẽ! Tôi muốn biết xem trong doanh trại quân đội có chứa nổi một kẻ không chịu nhận con ruột như anh không!”
Thái độ của Hạ Mỹ Linh khiến Lâm Kiến Quân hoàn toàn luống cuống. Hắn không hiểu vì sao người phụ nữ quê mùa, hiền lành cam chịu ấy giờ lại dám đe dọa đến mức muốn kéo cả lãnh đạo của hắn vào chuyện nhà.
Tệ hơn là sư trưởng Hà người đứng đầu đơn vị lại vừa hay biết chuyện bọn họ lên thành phố. Biết đâu cô thật sự tìm được đường lên tới đó, lúc đó thì rắc rối to.
Lâm Kiến Quân đành dịu giọng: “Tôi chỉ nói vậy thôi, cô nổi nóng làm gì. Thôi đi, để tôi dẫn mấy người tới nhà khách.”
Hắn chủ động xách lấy một túi hành lý, quay sang Đại Xuyên - đứa con cả - mà dù có xa cách, hắn vẫn mang ít nhiều cảm giác khác biệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


