Có lẽ đây là lần đầu tiên Lục Tây Kiêu nói thích cô trong suốt hai tháng bọn họ ở bên nhau.
Chu Vãn khẽ giật mình, trước khi chút ngọt ngào vui sướng ấy chạy đến trái tim, cô chợt tỉnh táo lại, nhớ ra bây giờ bọn họ vẫn còn đang ở nhà ga.
Đêm khuya, nhà ga người đến người đi.
Cô bỗng nhiên ngọ nguậy, đẩy Lục Tây Kiêu ra.
Lục Tây Kiêu rũ mắt nhìn cô.
Gương mặt cô gái nhỏ đỏ bừng, bị hôn đến hốc mắt cũng ướt, bờ môi đỏ mềm mại ẩm ướt, cũng không có tiếng lên án lấy hành vi phạm tội vừa rồi của anh.
Có lẽ cô cũng phát hiện ra trên môi ướt át, vô thức duỗi đầu lưỡi ra, liếm vào.
Đáy mắt Lục Tây Kiêu u ám, lần nữa cúi xuống nắm cổ Chu Vãn.
Chu Vãn luống cuống tay chân vừa đẩy anh, vừa cúi đầu muốn giấu mặt đi, ngập ngừng nói: "Không! không muốn, Lục Tây Kiêu, có nhiều người.
"
Lục Tây Kiêu cười rộ lên, hôn lên trán cô: "Da mặt mỏng như vậy.
"
Cô nắm tay Lục Tây Kiêu: "Chúng ta đi ra ngoài trước đã được không?"
Đi thang cuốn ra khỏi nhà ga, cuối cùng Chu Vãn cũng thực sự giẫm lên đống tuyết mềm mại.
Cô ngồi xổm xuống, nhặt lên một nắm tuyết, đặt trong lòng bàn tay chơi.
Chơi một lát, trên tay cô liền hiện vài chấm đỏ nhỏ vì lạnh, Lục Tây Kiêu nhìn thấy thì không cho cô chơi nữa, ném tuyết trên tay cô đi, vỗ vỗ lòng bàn tay phủi sạch sẽ.
"Ngày mai mua găng tay thì chơi tiếp.
" Lục Tây Kiêu nói: "Tìm khách sạn ngủ trước đã.
"
Chu Vãn sững sờ.
Khách sạn, ngủ.
Bây giờ là rạng sáng, đúng là nên đi ngủ trước.
Nhưng ngay từ đầu cô không nghĩ đến điểm này, lập tức luống cuống.
Lục Tây Kiêu nhìn vẻ mặt của cô, nở nụ cười: "Sao nào, mới vừa rồi còn hôn anh, bây giờ lại không muốn chịu trách nhiệm à?"
"Cái gì?" Hai má Chu Vãn hồng hồng: "! Cái gì chịu cái gì?"
Tâm trạng Lục Tây Kiêu rất tốt, mở điện thoại lên tìm khách sạn xung quanh đây.
Năm mới trên đường không có xe taxi, khách sạn gần nhất cách nhà ga không xa, đi bộ chỉ mất mười phút.
Trên đường đi, thỉnh thoảng Lục Tây Kiêu lại kéo Chu Vãn hôn, đường đi chỉ đơn giản hết có mười phút, hai người lại đi mất hai mươi phút đồng hồ.
Chu Vãn vẫn là lần đầu thấy anh dính người như vậy, rõ ràng Lục Tây Kiêu trong ấn tượng của cô lúc nào cũng có cảm giác trưởng thành, qua chuyện tự nhiên kia một cái, cô vừa xấu hổ ngượng ngùng, vừa không nhịn được vui vẻ.
Cô không từ chối nụ hôn của anh, cho dù Lục Tây Kiêu có thể rõ ràng cảm giác được cả người cô cứng ngắc với mấy hành động thân mật như vậy, rất không thích ứng, nhưng vẫn nâng cằm lên để tùy anh hôn.
Cô không biết đáp lại đối phương như thế nào trong lúc hôn, nhưng mỗi một hơi thở run rẩy đều vừa phải.
Lục Tây Kiêu ôm hôn cô bên bờ sông đã đóng băng, đầu ngón tay xoa xoa mặt của cô: "Sao đột nhiên lại ngoan ngoãn vậy?"
Chu Vãn đỏ mặt cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói: "Mau vào đi, hơi lạnh.
Giọng anh cợt nhả lại ngả ngớn, ý vị không rõ.
Chu Vãn càng thêm luống cuống.
Đi vào khách sạn, đại sảnh chỉ có một cô gái đang ngủ gà ngủ gật, khó khăn lên tinh thần, nói: "Phòng giường lớn ba trăm sáu mươi một đêm.
"
Chu Vãn dừng bước.
Lục Tây Kiêu rũ mắt nhìn cô, phát ra một tiếng cười, lấy chứng minh của hai người ra khỏi túi, vừa rồi lúc mua vé đã để chứng minh của Chu Vãn vào đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



