Lời này của Lục Tây Kiêu, thật sự là vô cùng xấu xa.
Hôn một cái, anh sẽ tha thứ cho em.
Giống như Chu Vãn thực sự phạm phải sai lầm lớn gì đó.
Nếu đầu óc không tỉnh táo một chút thì thật đúng là bị anh cuốn vào, nhưng Chu Vãn là một người thông minh, dù bây giờ mặt đã bị hun đỏ, đầu cũng đã có chút mơ hồ, nhưng vẫn không bị lời ngụy biện của anh làm cho chóng mặt.
Mặt cô xấu hổ đỏ bừng, khó tin nhìn tên đầu sỏ trước mặt, há to miệng: "Anh..."
Chu Vãn bị anh không biết xấu hổ làm cả kinh, nói không nên lời.
Lục Tây Kiêu ngược lại không thể không biết bản thân quá phận, nhướng mày: "Anh làm sao?"
"Vô sỉ." Chu Vãn lấy hết dũng khí, thật sự không nhịn được mắng anh một câu.
Vừa mắng xong, những dũng khí kia giống như khinh khí cầu bị chọc thủng, lập tức xẹp xuống, thậm chí cô không dám nhìn mặt Lục Tây Kiêu, lập tức cúi đầu xuống.
Ai ngờ Lục Tây Kiêu không giận mà lại còn cười, cứng rắn nâng mặt Chu Vãn lên, véo mặt cô: "Anh chiều em mà còn dám mắng anh?"
Anh ra tay thật sự không nhẹ không nặng.
Gương mặt Chu Vãn đỏ càng thêm đỏ, thoạt nhìn muốn nhỏ máu.
Cô cũng không dám trách móc đau, ngoan ngoãn đứng nghiêm "chịu đánh".
Lục Tây Kiêu nhìn cô như vậy, đoán chừng trong đầu cô gái nhỏ chắc chắn đang lén mắng anh, đúng là quen dựa vào gương mặt giả bộ nghe lời này để gạt người.
Anh xùy một tiếng, buông tay ra, mắng nhẹ: "Về đi."
Chu Vãn không nhúc nhích, lại giương mắt nhìn anh: "Vậy anh sẽ bớt giận à?"
Lục Tây Kiêu khẽ cười một tiếng: "Mắng anh, còn muốn anh nguôi giận?"
"..."
Cũng thế.
Về đến nhà, bà nội đang ngồi ở phòng khách xem tivi.
"Vãn Vãn về rồi." Bà nội đứng dậy: "Ăn cơm chưa, bà nấu cho con một bát mì hoành thánh nhé?"
"Con ăn rồi bà ạ."
Chu Vãn bỏ cặp sách xuống, không dám tới gần và, sợ bị ngửi thấy là mùi thuốc là và rượu ở KTV vừa rồi: "Hôm nay người bà thế nào?"
"Khỏe lắm, gần đây đều rất khỏe, không có gì khó chịu đâu, yên tâm đi."
Nói chuyện với bà nội một lát, Chu Vãn về phòng.
Cửa phòng ngủ vừa đóng, cô lập tức dựa vào ván cửa thở một hơi thật dài.
Lục Tây Kiêu thật sự là, làm cho cô không chống đỡ được.
Anh quá tùy tiện, cũng quá bừa bãi.
Vốn dĩ Chu Vãn nghĩ yêu đương với Lục Tây Kiêu chỉ ở bên cạnh anh là được rồi, làm cho anh thật vui vẻ, tới hôm nay mới phản ứng lại, giữa các cặp đôi yêu nhau không phải đơn giản như vậy.
Nhưng cô thật sự không làm được những yêu cầu kia của anh.
Chu Vãn rũ mắt, nhìn mũi chân mình.
Cũng không biết cái dáng vẻ này của cô, Lục Tây Kiêu có thể thích bao lâu nữa.
———
Lục Tây Kiêu khó có khi cảm thấy tâm trạng không tệ, về nhà tắm rửa xong cũng không thấy Chu Vãn gửi tin nhắn cho mình, cũng không biết có phải mấy lời hôm nay dọa đến cô rồi hay không.
Lục Tây Kiêu giật giật khóe miệng, đặt điện thoại di động xuống.
Một lát sau, Tưởng Phàm gọi điện đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
