Đoàn người Chung Sơn 12 người bắc thượng Băng Thần Cung.
Tuy nói cách hiến tế đại điển còn hai năm, tới nơi Cực Bắc chỉ cần một năm, nhưng một đường Chung Sơn vẫn không ngừng lại, dù sao, rất nhiều chuyện không nên chậm trễ, ai có thể cam đoan trên đường sẽ không xuất hiện một ít sự tình đặc thù?
Quả nhiên, bốn tháng sau từ lúc rời khỏi Đại Tranh, mọi người đến một thành trì nghỉ ngơi nghe được một tin tức.
Đó là Tiên Thành, đoàn người Chung Sơn tạm thời đặt chân ở trong một tửu lâu.
Người còn lại thở dài nói.
- Tuyết Mai lão tổ?
Chung Sơn hơi hơi kinh ngạc.
Đã lâu không nghe được tên này, Tuyết Mai lão tổ, không phải là Tổ Tiên năm đó ở Phong Trủng Cương Vực, trong Nữ Oa giới, cướp đoạt Càn Khôn Đỉnh và Chiêu Yêu Phiên kia sao? Càng có được thần thông thứ tám thiên hạ, Mai Hoa Nhãn, cũng chính là thần thông phục chế.
Đáng tiếc, năm đó gặp phải lại là Chung Sơn, Hung Đồng Chung Sơn vừa mở, chẳng những Tuyết Mai lão tổ không phỏng chế được, lại hấp thu sạch sẽ ánh sáng lam, kể từ đó, đường đường là Tổ Tiên lại xui xẻo thua dưới tay một Đại Tiên.
Về sau quần hùng phân tranh, Tuyết Mai lão tổ lại ảm đạm rời đi, biến mất không thấy.
Chung Sơn cũng không tiến lên tìm hiểu, bởi vì từ trong khẩu khí những khách nhân này, hiển nhiên Tuyết Mai lão tổ cực kỳ nổi danh ở chỗ này.
Đi tới một cái sân, tự nhiên tửu lâu có người tiến đến tiếp đón. Mà đám người Chung Sơn khí độ bất phàm, chưởng quầy lại tự tiếp đón.
- Chưởng quỹ, đem vật này đưa đến phủ thành chủ, bảo Thành chủ tới đây!
Chung Sơn nhàn nhạt lấy ra một hộp gỗ nói.
Chưởng quỹ: “...?”
Chưởng quỹ có chút bối rối, đây là khẩu khí gì? Bảo Thành chủ các ngươi tới đây? Cho dù ngươi có thân phận, nhưng cũng không khoa trương như vậy a, Thành chủ là người nào? Có thể gặp là gặp sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



