Lăng Tiêu Thiên Đình, cửa Trường Sinh Điện.
Chung Sơn mang theo quần thần đứng ở trước Trường Sinh Điện.
Trên quảng trường, còn đứng hơn trăm tên người áo bào đen. Người nào người nấy mặc áo đen, che khuất khuôn mặt, cầm đầu là một người toàn thân áo bào màu lam, ăn mặc cực kỳ chỉnh tề.
- Phụ thân, con đã trở lại!
Nam nhân áo bào lam quỳ với Chung Sơn, trong mắt chảy ra nước mắt kích động.
Quỳ xuống, dĩ nhiên chính là Đại Tranh Tam thái tử, Chung Huyền.
- Tốt, tốt, con ta trở về!
Chung Sơn đỡ Chung Huyền, ánh mắt ửng đỏ nói.
Đối với người ngoài, Chung Sơn đều ân oán rõ ràng, dùng đức trả ơn, dùng oán báo oán. Nhưng đối với thân nhân, Chung Sơn có một cỗ hết sức chấp nhất.
Cho dù Long Môn đại hội lúc ấy, nghiệt tử dễ làm người khác chú ý cỡ nào, Chung Sơn luôn khoan dung cho một cơ hội, quả nhiên, tất cả không khiến Chung Sơn thất vọng.
Chung Huyền đúng là không làm việc đại nghịch bất đạo. Cuối cùng lấy cái chết chứng minh trong sạch. Như vậy tất cả đều đủ rồi.
- Huyền nhi đã trở lại? Ở đâu?
Lúc này, bên trong Trường Sinh Điện bỗng nhiên truyền đến một tiếng hô nhỏ.
Là Quỳ Nhi, tại âm phủ nhận được tin tức, lập tức đến dương gian.
- Bái kiến hoàng hậu!
Quần thần cung kính đứng.
- Mẫu thân!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)