- Ha ha ha ha, quỳ xuống đi!
Huyền Thiên Tông hưng phấn cười lớn, các trưởng lão Huyền Vũ tộc đằng sau im lặng, không ai nói gì, chỉ có một ít người nhíu mày.
Trước mắt Huyền Thiên Tông lại có huyết mạch đời thứ nhất? Sao lại thế này?
Quy Xà sốt ruột nhìn sang Chung Sơn.
- Sao vậy? Vừa nãy là ai đã nói? Huyền Vũ chính tông? Ha, buồn cười! Huyền Thiên Tông giễu cợt.
Lúc này Huyền Thiên Tông đứng ở phía đại nghĩa, tự nhiên muốn căm hận làm nhục Quy Xà một phen. Nếu Quy Xà quỳ xuống, vậy không thể tốt hơn, Quy Xà không quỳ, vậy sẽ để lại hình tượng tiểu nhân nuốt lời ở trong mắt người Huyền Vũ tộc, về sau luyện hóa Quy Xà, trưởng lão Huyền Vũ tộc cũng sẽ càng không nói gì.
- Thánh Vương! Quy Xà bối rối nhìn sang Chung Sơn, rõ ràng là không muốn quỳ xuống. Từ nhỏ đến lớn, ngoài Chung Sơn ra, Quy Xà còn chưa hề thần phục bất cứ ai.
Mọi người đều nhìn Chung Sơn, bởi vì Quy Xà là thần tử của Chung Sơn, nếu thật quỳ xuống, không chỉ là Quy Xà mất mặt, lại còn là Chung Sơn mất mặt, sao Chung Sơn lại bảo hắn quỳ xuống?
Chung Sơn lắc đầu nói: - Bất cứ lúc nào chỗ nào, đều phải chịu trách nhiệm lời mình đã nói. Đã nói ra, phải thực hiện!
Giọng rất kiên quyết, làm các trưởng lão nghe Chung Sơn nói thế, không khỏi toát ra kỳ quái, ngay cả Huyền Thiên Tông cũng kỳ quái nhìn Chung Sơn.
- Rõ! Quy Xà khó khăn gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


