Trận chiến tại Bắc Châu tuy rằng long trời lở đất, nhưng mà, tin tức truyền lại dù sao cũng không nhanh như đoàn người Chung Sơn.
Bởi vậy nhìn thấy Chung Sơn trào phúng Mặc Tử, mọi người đều không coi trọng nhóm người này, nhóm người này dù có mạnh mấy đi nữa thì thế nào? Chỉ cần bọn họ không phải Thánh nhân, liền không thể nào là đối thủ của Thánh nhân.
Chung Sơn đạp bước ra. 11 người theo sát phía sau. 12 người dần dần bay về phía Linh Sơn.
Giờ khắc này, Mặc Tử cũng không ngăn cản, tùy ý để nhóm người này bay về phía Linh Sơn.
Mặc Tử tùy ý để đoàn người Chung Sơn bay đi, những người khác lại khó chịu.
Dù sao, giờ phút này cường giả tứ phương đều nhìn chằm chằm Linh Sơn, chỉ là có Thánh nhân chấn nhiếp, mới khiến cho mọi người nhất thời không ra tay.
Một ít Tổ Tiên rục rịch. Trấn Nguyên Tử lại híp hai mắt lại, đầu ngón tay sờ sờ Địa Thư, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ ra tay. Khổng Tuyên hai mắt nheo lại, cũng nghi ngờ nhìn chằm chằm nhóm người này.
Tử Dương Kinh Hồng che lấp thiên cơ, có lẽ nơi này chỉ có Mặc Tử biết nhóm người này là ai.
Mọi người vốn chuẩn bị xuất thủ, cuối cùng vẫn kiềm chế xuống. Bởi vì, nơi này có Thánh nhân nhìn, còn có Kiếm Ngạo điên cuồng kia, Kiếm Ngạo ngay cả Thánh nhân cũng không cố kỵ, sao lại để cho nhóm người này lấy được Linh Sơn.
Kiếm Ngạo tay cầm Thanh Phong, lạnh lùng nhìn 12 người này bay tới gần.
- Kiếm Ngạo, Mai Sơn từ biệt, biệt lai vô dạng, Linh Sơn dung ta đặt chân chứ? Chung Sơn thản nhiên nói.
Giờ phút này, thanh âm Chung Sơn cũng biến hóa, giờ phút này Chung Sơn không muốn người khắp thiên hạ đều biết mình đến, bởi vậy toàn lực giấu giếm thân phận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

