Nhất thời, trên đại nghĩa, Trấn Nguyên Tử muốn báo thù, nhất định phải là địch với Như Lai cùng Kiếm Ngạo.
Một đấu hai?
Nhiều người không biết rõ Trấn Nguyên Tử mạnh cỡ nào, nhưng không ai dám coi thường, năm đó khi Ngọc Đế Thiên Đình còn có, Trấn Nguyên Tử, Ngọc Đế, Như Lai có thể coi là thế ba chân vạc, chỉ là Trấn Nguyên Tử nhàn rỗi, không có vận triều như Ngọc Đế, cũng không có tông môn mạnh mẽ như Như Lai, làm như một tán tu, cho nên địa vị cũng không cao, nhưng không ai dò xét tận cùng thực lực của hắn.
Trấn Nguyên Tử sẽ đối phó Kiếm Ngạo cùng Như Lai?
Kiếm Ngạo cùng Như Lai vừa nãy còn chém giết sinh tử, hiện tại có thể nào kết minh được không?
Nhiều người lộ ra thần sắc quỷ dị, bởi vì tràng cảnh này quá khó suy đoán.
Như Lai nhìn Trấn Nguyên Tử, lại nhìn Kiếm Ngạo, không biết sao, Như Lai bỗng toát ra nụ cười nhàn nhạt, một hồi cười khổ.
Quét một vòng các cường giả, Như Lai hít sâu một hơi nói:
- Trận rung chuyển Đông Châu này, quả thật là dữ dội, vừa mới bắt đầu, Đại Lôi Âm Tự ta đã bị quét ra ngoài.
Cường giả xung quanh nghe Như Lai cười khổ, mỗi người đều không rõ ràng.
Lúc này Chung Sơn lại tràn đầy nhận thức.
Chung Sơn có thể dự cảm được, hành trình đến Đông Châu lần này sẽ xuất hiện nhóm cự bá thiên hạ, từng đợt một tuyệt đối hung hãn.
Nhưng không thể ngờ tới, lúc này vừa bắt đầu, Đại Lôi Âm Tự năm đó tiếng tăm lừng lẫy Đông Châu đã biến thành thế này.
- Đệ tử Đại Lôi Âm Tự, chúng ta không giữ được Linh Sơn, đi theo ta, rời khỏi Đông Châu. Đông Châu đại biến, chúng ta đã mất đi tư cách tham dự!
Như Lai khổ sở nói với chúng Phật Đà, Bồ Tát, La Hán.
- Rõ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

