- Đó là bổn phận của bọn thần! Các thần tử cung kính nói.
- Thần chậm trễ đến Đại Tranh, suýt tạo thành sai lầm lớn, thần mời Thánh Vương giáng tội! Vương Khô cung kính nói.
Lần này, trong chúng thần, Vương Khô có thể nói là xuất lực to lớn nhất, 14 Tổ Tiên bao gồm cả hắn, đây chính là lực lượng chủ yếu mà Đại Tranh nghênh chiến chư Thánh. Nhưng mà, Vương Khô đúng là đã tới quá muộn, hiểm lại trong hiểm, lúc trước cũng may Niệm Du Du kịp thời đóng giả Đế Huyền Sát đi chấn nhiếp đám thánh.
Như vậy là cực kỳ hung hiểm, nếu không có một đám Tổ Tiên của Vương Khô từ Trường Sinh Điện đi ra, Huỳnh Hoặc cũng không nhất định tin tưởng đó là Đế Huyền Sát chân chánh.
- Ái khanh trên đường vì sao trì hoãn? Chung Sơn chất vấn nói.
Lúc này, Chung Sơn cũng không trấn an Vương Khô, mà lại chất vấn, nhưng mà chất vấn này khiến Vương Khô lại thả lỏng xuống, nếu Chung Sơn an ủi, ngược lại có vẻ khách khí. Chỉ có đối với người mình, Chung Sơn mới trực tiếp như vậy.
- Bẩm Thánh Vương, dọc đường đi thần gặp một sự tình, thậm chí còn thiếu chút nữa còn bại lộ hành tung. Vương Khô trịnh trọng nói.
- Ồ?
- Thần trên đường gặp người của Luân Hồi Thánh Vương, trên đường chúng ta thiếu chút nữa bị người của hắn đánh chặn! Vương Khô nói.
Trong quần thần, có một số người lộ ra vẻ nghi hoặc, hiển nhiên cũng không rõ ràng đối với Luân Hồi Thánh Vương này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)