- Bản thân sắp chết, còn nói tâm kế gì? Không đúng, ngươi nói là Chung Sơn cố ý chọc giận Huỳnh Hoặc, cố ý khiến Huỳnh Hoặc công kích dữ dội như thế? Chung Sơn hắn quá âm hiểm!
Di Thiên chợt phản ứng lại, hô lên.
- Đúng thế, mặc dù Chung Sơn có hậu thủ mạnh mẽ, nhưng dù sao tuổi còn nhỏ, có thủ đoạn mạnh mẽ cuối cùng cũng không quá nhiều. Không giống Huỳnh Hoặc không ngừng nghiên cứu các loại thủ đoạn khác nhau trong mấy chục vạn năm, ngay từ đầu Huỳnh Hoặc từ từ thử Chung Sơn, khi Chung Sơn sử dụng hết thủ đoạn, thủ đoạn của Huỳnh Hoặc còn chưa tung hết một phần mười. Một khi Huỳnh Hoặc làm rõ chi tiết về Chung Sơn, cũng là lúc Chung Sơn hoàn toàn thất bại. Chính vì Chung Sơn nhìn thấu điểm này, mới xảo diệu chọc giận Huỳnh Hoặc, khiến cho Huỳnh Hoặc nhảy qua giai đoạn dò xét, trực tiếp sử dụng thủ đoạn mạnh nhất.
Mặc Tử gật đầu.
- Chung Sơn đúng là âm hiểm, như thế, các thủ đoạn chuẩn bị về sau của Chung Sơn sẽ làm Huỳnh Hoặc không nhìn rõ ràng, tuy rằng đụng phải công kích dữ dội, nhưng lại xóa mờ khuyết điểm của mình, tính kế hay, đúng là tính kế âm hiểm!
Di Thiên trầm giọng nói.
Di Thiên căm giận nói.
- Ha ha, vậy thì chưa chắc!
Mặc Tử lắc đầu.
- Chưa chắc cái gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
