Phong Trủng Cương Vực, Lăng Tiêu Thiên Đình!
Xa xa giữa một núi rừng, trên đỉnh ngọn núi cao nhất, trong một ngôi đình màu đỏ không lớn.
Trong đình có một bàn ngọc, Huỳnh Hoặc một thân áo bào đỏ vừa ngồi bên bàn ngọc uống nước trà, vừa nhìn chằm chằm Lăng Tiêu Thiên Đình phía xa xa.
Phía sau Huỳnh Hoặc có năm nam nhân đứng.
- Sư tôn, đối phó Chung Sơn cần làm phiền ngươi ra tay sao? 5 người chúng ta đủ rồi, mặc cho Chung Sơn hắn quỷ dị hơn nữa, hắn cũng chỉ là một Cổ Tiên mà thôi! Một người trong đó cau mày nói.
- Như vậy, sư tôn, vì sao chúng ta không trước diệt Đại Tranh, sau đó sẽ đối phó Chung Sơn? Lại một người nói.
- Sư đệ, lời ấy sai rồi!
- Ồ? Sư huynh sao lại nói vậy?
- Chung Sơn này giảo hoạt cỡ nào, mấy ngày nay các ngươi cũng đã tìm hiểu rõ ràng, một khi Đại Tranh bị hủy diệt, Chung Sơn còn có thể trở về không? Khi đó, thù của sư tôn thì làm sao bây giờ?
- Sư huynh dạy phải!
- Sư tôn, nghe nói Thiên Chú Tử bọn họ đang ở đuổi giết đoàn người Chung Sơn, có thể nửa đường đã xảy ra vấn đề hay không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
