Bát Cực Thiên Vĩ nuốt Pháp bảo của Thánh nhân, Huỳnh Hoặc nổi giận, lập tức tìm ra Bát Cực Thiên Vĩ. Thậm chí, Huỳnh Hoặc còn cảm nhận được Thiên Khổng đang bị phá hoại nhanh chóng, hủy diệt cực nhanh, Huỳnh Hoặc làm sao không giận được.
Thiên Khổng, Pháp bảocủa Huỳnh Hoặc, trút xuống tâm huyết vô tận của Huỳnh Hoặc, thậm chí Huỳnh Hoặc không tiếc bỏ ra thần linh tính, càng chuẩn bị dùng nó cướp lấy cơ duyên to lớn này, đối đãi bảo hộ như người yêu, nhưng lúc này lại sắp bị Chung Sơn hủy diệt?
Huỳnh Hoặc kéo theo tiếng rít gào, không để ý các Tổ Tiên giằng co, tiến thẳng về phía Chung Sơn.
Trên đảo bay của Chung Sơn, tu vi cao nhất chính là Chung Sơn, Thi tiên sinh, Thiên lão, ba người Cổ Tiên.
Cổ Tiên cùng Thánh nhân, ở trong mắt người thường chính là kém xa vạn dặm, cũng như ba con kiến đối mặt với sư tử nổi giận, tai nạn khủng bố!
- Thánh Vương! Đằng xa, Kim Bằng sợ hãi rống lên.
Nhưng mà Tổ Tiên có nhanh đi nữa, có thể nhanh hơn Thánh nhân? Ít nhất Kim Bằng không thể được.
Huỳnh Hoặc lao tới, khiến người ta có cảm giác như phóng to mấy ngàn mấy vạn lần, toàn thân hào quang màu đỏ bùng lên, đại đạo kéo theo oai thiên địa cuốn về phía đoàn người Chung Sơn. Huỳnh Hoặc vươn ra một chưởng, kéo theo uy lực sấm sét diệt thế, hư không chấn động, chưởng ra một cái lỗ đen, bá đạo đánh về phía Chung Sơn.
Quá nhanh, quá vội vàng, Thiên Khổng sắp bị hủy diệt, Huỳnh Hoặc căn bản bất chấp hậu quả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
