Nguyên Thủy ngã xuống hoàn toàn, vận số đã hết, mọi thứ hóa thành hư vô, ngay cả quần áo cũng không còn sót một mảnh, đều tiêu tán, tựa như trong thiên địa chưa từng xuất hiện người này.
Tuy rằng Chung Sơn rất cảm khái Nguyên Thủy ngã xuống, nhưng lúc này càng quan tâm hơn là Bàn Cổ Phiên!
Bàn Cổ Phiên sau lần ra tay cuối cùng của Nguyên Thủy, đột nhiên tỏa ra rất nhiều sương đen.
Chung Sơn lộ ra lo lắng, giơ tay muốn cầm lấy.
- Lão gia, không nên đụng! Một tiếng nói bỗng vang lên trong đầu Chung Sơn.
Chung Sơn nhiều lần biết tung tích của Nguyên Thủy, cũng là vì Phong Thần Bảng.
- Không nên đụng? Chung Sơn thắc mắc, đồng thời truyền tin ra.
- Lão gia, không ngờ ngài cảm động Nguyên Thủy, Nguyên Thủy tặng cho ta lớn như thế! Nữ nhân vui mừng nói.
- Có ý gì?
- Nguyên Thủy không hổ là Thánh nhân năm đó, mặc dù có lẽ hắn nhận thức Nguyên Thủy Phiên không nhiều bằng ta, nhưng hắn cũng biết những thứ ta cũng không biết. Bên trong có dấu ấn của hắn, cùng một dấu ấn hình như là của chủ nhân ban đầu, hành động cuối cùng của Nguyên Thủy chính là dùng dấu ấn của hắn đánh tan dấu ấn của chủ nhân ban đầu, làm cho Nguyên Thủy Phiên hoàn toàn biến thành vật vô chủ! Nữ nhân mừng rỡ nói.
- Chủ nhân ban đầu? Dấu ấn của Bàn Cổ? Ánh mắt Chung Sơn nghiêm lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)